Showing posts with label Đọc & Suy Ngẫm. Show all posts
Showing posts with label Đọc & Suy Ngẫm. Show all posts

9/16/2019

Con trai cõng mẹ lên núi vứt, trên đường đi bà cụ đã làm 1 việc khiến người làm con bứt rứt

Con trai cõng mẹ lên núi vứt, trên đường đi bà cụ đã làm 1 việc khiến người làm con bứt rứt

Con trai cõng mẹ lên núi vứt, trên đường đi bà cụ đã làm 1 việc khiến người làm con bứt rứt

Thông điệp trong câu chuyện của người con trai và mẹ dưới đây cũng là lời khuyên dành cho tất cả chúng ta!

Câu chuyện thứ nhất



Một ông bố đang rửa xe ô tô, con trai bỗng cầm một viên đá vô tư vẽ nguệch ngoạc lên cửa xe.

Người bố nhìn thấy thế thì vô cùng tức giận, cầm ngay chiếc cờ lê đánh con khiến cậu bé phải vào viện. Kết quả chụp X quang sau đó cho thấy ngón tay của cậu bé bị gãy.

Vậy nhưng nói chuyện với bố, con trai vẫn thủ thỉ: "Bố à, ngón tay con sẽ mau lành thôi, bố không phải lo lắng đâu."

Ông bố trong lòng dằn vặt, tự trách mình…

Trong lúc giận dữ, anh ta lao ra gara trút giận lên chiếc xe thì bất ngờ nhìn thấy vết tích mà con trai vẽ trên cửa xe: Bố, con yêu bố!

Bài học cuộc sống rút ra: Đừng trút giận lên những người bên cạnh mình, bởi vì họ chính là những người quan tâm đến bạn nhất và cũng là người bạn quan tâm nhiều nhất.

Cho dù tâm trạng có tồi tệ cỡ nào, cho dù có gặp phải việc gì, cũng không được nói những lời tổn thương, cũng không được tùy tiện nổi nóng.


Câu chuyện thứ hai

Con trai không nuôi được người mẹ tuổi đã cao, anh ta quyết định cõng mẹ lên núi bỏ lại đó rồi về.

Chiều tối, người con nói với mẹ sẽ cõng mẹ lên núi chơi, bà cụ khó nhọc leo lên lưng con.

Suốt đường đi, người con trai luôn nghĩ: "Mình leo cao một chút, xa một chút, như thế mẹ mới không tìm được đường về."

Đột nhiên, anh ta phát hiện mẹ vừa đi đường vừa lén lút rắc hạt đậu xuống đường. Người con trai giận dữ quát mẹ: "Mẹ rắc hạt đậu ra đường làm gì vậy?"

Bà cụ nhẹ nhàng đáp: "Con trai ngốc, mẹ sợ con lát nữa một mình xuống núi sẽ bị lạc đường."

Bài học cuộc sống rút ra: Tình mẹ là thứ tồn tại vĩnh cửu và vô tư nhất trên đời. Cho dù cuộc đời có phong ba bão táp, khổ sở đến thế nào, mẹ vẫn một lòng một dạ vì các con.

Tình mẹ chính là thứ dù bị đối xử phụ bạc thế nào, người bị phụ bạc vẫn không bao giờ hối hận hay oán trách.


Câu chuyện thứ ba

Khi anh cầu hôn chị, chỉ nói đúng ba chữ: Tin tưởng anh;

Khi chị sinh cho anh cô con gái đầu tiên, anh nói với chị: Vất vả rồi;

Ngày con gái lấy chồng, anh ôm vai chị nói: Vẫn có anh;

Ngày nhận thông tin mắc bệnh nguy kịch, anh vẫn chỉ nói ba chữ, nhưng nói đi nói lại nhiều lần: Có anh đây;

Khi chị sắp đi, anh hôn lên trán chị, thủ thỉ: Em đợi anh.

Trong suốt cuộc đời, anh chưa bao giờ một lần nói với chị câu "Anh yêu em" nhưng tình yêu anh dành cho chị chưa bao giờ hết.

Bài học cuộc sống rút ra: Trên đời này, có một số người chẳng bao giờ biết nói những lời có cánh, không biết lãng mạn nhưng luôn luôn ở bệnh cạnh bạn khi cần. Luôn ở bên, không để bạn cô đơn – đó là cấp độ cao nhất của tình yêu.


Câu chuyện thứ tư

Có một cậu bé tay cầm hai quả táo, người mẹ hỏi: "Cho mẹ một quả được không?"

Cậu bé nhìn mẹ, cắn mỗi quả táo một miếng. Lúc đó, trong lòng người mẹ bỗng trào lên một cảm giác hụt hẫng không thể miêu tả bằng lời.

Thế nhưng, sau khi cậu bé chậm chạp nhai một lúc, nó bất giác nói: "Quả này ngọt hơn, con cho mẹ này!"

Bài học cuộc sống rút ra: Nhẫn nại có những lúc rất đau nhưng kết quả cuối cùng lại hết sức ngọt ngào. 

Biết cách lắng nghe mới có thể hiểu được chân tướng. Yêu, có những lúc cần phải chờ đợi, bởi vì tim yêu đang trên đường đến với bạn!

Câu chuyện thứ năm

Trên thảo nguyên có hai mẹ con sư tử. Sư tử con hỏi sư tử mẹ: "Mẹ, hạnh phúc ở đâu?''

Sư tử mẹ trả lời: "Hạnh phúc nằm ngay ở cái đuôi của con".

Nghe mẹ nói vậy, sư tử con không ngừng tìm cách bắt được cái đuôi của nó nhưng chẳng thể nào ngậm vào được. Sư tử mẹ thấy vậy thì cười nói: "Con ngốc quá, đó không phải là cách để có được hạnh phúc đâu, chỉ cần con cứ mạnh mẽ tiến về phía trước, hạnh phúc sẽ luôn luôn theo sát con."

Bài học cuộc sống rút ra: Hạnh phúc không phải là sự tìm kiếm có chủ đích mà là thứ không đợi mà gặp nhưng không mấy dễ dàng. Cố ý tìm kiếm chẳng bằng dũng cảm tiến về phía trước, hạnh phúc có thể sẽ bất ngờ xuất hiện trên chính con đường mà nhất định bạn phải đi qua.

9/15/2019

Làm việc thiện không cứ nhất thiết là cho tiền mà cho đi một “con đường”

Làm việc thiện không cứ nhất thiết là cho tiền mà cho đi một “con đường”

Một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Mọi người không khỏi xúc động, chuẩn bị phát quà thì bị ngăn cản.Bài học về sự cho đi rút ra sau chuyến từ thiện

lam-viec-thien-khong-cu-nhat-thiet-la-cho-tien-ma-cho-di-mot-con-duong

Khi thấy mọi người quay vào xe lấy quà để tặng cho một em bé da đen đói rách đang đuổi theo xe, một tình nguyện viên trong đoàn bất ngờ quát lớn: “Các anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!”

Mọi người không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai tình nguyện viên người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.

Tình nguyện viên người Mỹ quay nói tiếp với cậu bé da đen: “Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”.

Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. Tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.

Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.

“Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?”

Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.

Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.

“Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.” Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.

“Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.

Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…

Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:

“Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế”.

Nhưng các bạn biết không; nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên.

Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”

Đừng cho đi một cách quá dễ dãi!


Câu chuyện trên gợi nhắc cho nhiều người về triết lý viên kẹo: Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.

Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.

Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm.

Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.

Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho.

Giống như câu chuyện kể về chuyến từ thiện ở trên, dường như những đứa trẻ nghèo khổ ở vùng đất ấy đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây.

Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà và đuổi theo để nhận quà vì biết chắc rằng, chỉ cần có xe cứu trợ đến chúng sẽ có những thứ mình cần.

Điều này vô hình dung khiến cho những đứa trẻ hình thành thói quen ỷ lại, trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.

Điều này rất nguy hiểm, đặc biệt là đối với trẻ con, bởi chúng là những trang giấy trắng với nhận thức còn non nớt, người ta vẽ lên những trang giấy ấy màu sắc gì, chúng sẽ mang những điều học được ấy đi theo suốt cuộc đời.

Chính vì vậy mà tình nguyện viên người Mỹ đã yêu cầu những đứa trẻ da đen khuân hàng hóa, hay hát một bài để nhận được thù lao là những phần quà cứu trợ chứ kiên quyết không cho không chúng.

Bởi anh không muốn những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên.

Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai.

(St)
Đọc sách phải chọn lựa, sách hay có thể thành tựu người, sách xấu lại có thể hại người

Đọc sách phải chọn lựa, sách hay có thể thành tựu người, sách xấu lại có thể hại người

doc-sach-phai-chon-lua-sach-hay-co-the-thanh-tuu-nguoi-sach-xau-lai-co-the-hai-nguoi

Người xưa có câu: “Gia đình đạo đức hơn mười thế hệ, vừa làm ruộng vừa đi học, vừa đọc sách gia truyền; còn gia đình giàu có thì không quá ba đời”. Một gia đình muốn thịnh vượng lâu dài, phải dựa vào lòng tốt và việc đọc sách. Gia đình của Phạm Trọng Yêm là ví dụ điển hình nhất.

Giải quyết mọi thứ bằng thái độ lương thiện

Lúc Phạm Trọng Yêm còn trẻ, ông ta đã từng tìm một vị thầy bói. Ông hỏi: “Thầy có thể xem giúp tôi, xem tôi có thể làm tể tướng được không?”. Thầy bói kinh ngạc và nói với Phạm Trọng Yêm: “Cậu tuổi còn nhỏ mà sao lại có khẩu khí lớn như vậy?”



Phạm Trọng Yêm cảm thấy xấu hổ, liền nói: “Vậy thầy xem giúp tôi có thể làm thầy thuốc không?”. Thầy bói có chút buồn bực hỏi: “Tại sao hai điều cậu hỏi lại khác biệt nhau như thế?”. Phạm Trọng Yêm trả lời: “Bởi vì chỉ có tể tướng tốt và thầy thuốc tốt mới có thể cứu người”.

Chí hướng của Phạm Trọng Yêm chính là cứu người. Thầy bói sau khi nghe xong, liền nói: “Cậu có một trái tim lương thiện, tương lai nhất định có thể làm tể tướng”. Sau đó Phạm Trọng Yêm quả nhiên làm tể tướng, ông tiến hành cứu trợ các sinh viên, giảm bớt gánh nặng lao động, xây dựng ruộng đất, đối xử tốt với thiên hạ.

Trong “Nghĩa Điền Ký” của Tiền Công Phụ thời nhà Tống có một đoạn ghi chép thế này: Phạm Trọng Yêm tốn rất nhiều tiền để mua ruộng đất ngàn mẫu, ông cũng không dùng đất để làm giàu, mà trái lại dùng những cánh đồng này làm cánh đồng phúc lợi, để bá tánh không chịu đói rét và khổ cực.

Con cháu của ông được thừa hưởng lòng tốt, và tiếp tục làm những việc tốt đó mấy trăm năm. Sau đó vì chiến tranh, nghĩa điền bị phá hủy, năm đời con cháu của Phạm Trọng Yêm, anh em Phạm Chi Nhu đã tự quyên góp hết tài sản của họ, hồi phục nghĩa điền lại như ban đầu.

Phạm Trọng Yêm đã trồng một hạt giống lương thiện trong gia đình của mình, và con cháu của ông không ngừng bón phân tưới tiêu, cho đến khi nó trở thành một đại thụ. Đại thụ này đã che chở cho đời con cháu của ông, từ triều Tống đến thời nhà Thanh, ròng rã tám trăm năm vẫn mãi thịnh vượng.

Lương thiện là một loại khí chất đến từ nội tâm mỗi người, quanh năm suốt tháng, loại khí chất này sẽ kết tủa trên cơ thể, khắc họa rõ trên khuôn mặt.

Khí chất của một người thì không thể làm giả, người lương thiện luôn có nhân duyên tốt hơn, mọi người đều bằng lòng giúp đỡ anh ta, vì thế trong cuộc đời của người này càng bước đi càng suôn sẻ hơn.

Lương thiện là một loại ranh giới, nếu không thể duy trì nó sẽ rất dễ làm hại người khác và tai họa sẽ theo đó mà giáng xuống. Vì thế Tăng Tử có nói: “Người thiện lương, phúc dù chưa đến, họa đã xa rồi”. Cầu Thần bái Phật, không bằng duy trì sự thiện lương, như vậy mới thành bùa hộ mệnh tốt nhất của đời người.

Một gia tộc thịnh vượng lâu dài, ngoại trừ thiện tâm thiện hạnh, còn có đọc sách học tập


Phạm Trọng Yêm đã từng nói về vấn đề giáo dục trẻ con trong lá thư “Dữ Trung Xá Thư” với người nhà: Một, đốc thúc trẻ con học tập, chăm học khổ luyện, không thể để cho bọn trẻ cảm thấy cơ cực. Hai, phải để bọn trẻ hiểu rõ chỉ có học hành thành tài, mới có thể làm quan chức, đạt được thành tựu.

Người anh lớn muốn đứa con mình đi cửa sau, đã bảo Phạm Trọng Yêm ghi danh hai đứa con của mình, nhưng bị Phạm Trọng Yêm nghiêm khắc từ chối. Ông hi vọng con cháu của mình có thể học tập chăm chỉ, dựa vào tài năng thật sự, như vậy mới không bị người khác xem thường.

Phạm Trọng Yêm nói: “Vừa làm ruộng vừa đi học chớ lười biếng, lập nghiệp phải từ gốc rễ. Giấy bút không được vứt bỏ, vì đó là báu vật của thế gian”, còn đem câu nói này làm lời giáo huấn cho gia tộc mình.

Dưới sự giáo dục của ông, con cháu của Phạm gia đều hăng hái đọc sách, tể tướng nổi danh từng lớp từng lớp xuất hiện, trở thành chuyện thế gian ca tụng.



Từ xưa đến nay, những người đạt được thành công, không ai là không thích đọc sách. Dương Vương Minh bị đày ở Long Trường, ở vùng đất đầy hiểm độc vẫn không quên nghiên cứu “Kinh Dịch”. Tăng Quốc Phiên nửa đời chinh chiến, trong thời gian hành quân trên đường cũng bỏ ra chút thời gian để đọc sách.

Mở ra một quyển sách hay, chúng ta có thể đạt được những tri thức chưa từng biết, thấu hiểu những cách nhìn khác nhau, lắng nghe lời dạy của những học giả. Nó có thể mở rộng tầm nhìn của mọi người, mang đến cho mọi người động lực tinh thần và sự tu dưỡng, khiến con người cởi mở, có tầm nhìn cao và trở thành một người giàu có.

Các thư tịch chính thống thời cổ đại đều là những ghi chép chân thực về các sự kiện đã xảy ra từ thời cổ đại đến hiện tại, còn có các bài thơ, văn bản, từ ngữ, tranh vẽ, Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo, v.v. được lưu truyền lại từ thời triều đại, đều là những quyển sách tốt dạy người hành thiện tích đức, làm việc tốt. Do đó, các học giả cổ đại đã xuất hiện những nhà thánh nhân quân tử như Phạm Trọng Yêm, Vương Dương Minh, Tăng Quốc Thiên, Văn Thiên Tường v.v..

Xã hội loài người đã phát triển đến hôm nay, đặc biệt những loại sách không tốt làm hại người như lừa dối, khiêu dâm, bạo lực, giả mạo, khoa đọc đen và những loại trò chơi xấu v.v… đầy rẫy khắp nơi. Chúng ta rất khó tìm được những loại sách hay dạy người hướng thiện. Bởi vậy, việc đọc sách cần phải có chọn lựa rất cẩn thận, tránh để những thứ xấu, thứ loạn của xã hội hiện đại ảnh hưởng đến tư tưởng và tương lai của mỗi người.

Theo: Soha

9/08/2019

Hạnh phúc không phải nhà bạn rộng bao nhiêu, mà là trong nhà có bao nhiêu tiếng cười

Hạnh phúc không phải nhà bạn rộng bao nhiêu, mà là trong nhà có bao nhiêu tiếng cười

hanh-phuc-khong-phai-nha-ban-rong-bao-nhieu-ma-la-trong-nha-co-bao-nhieu-tieng-cuoi

Vì sao khi đã có trong tay tất cả: Tiền bạc, vật chất, địa vị… nhiều người vẫn không thể hạnh phúc? Lẽ nào hạnh phúc lại xa xôi đến thế sao? Thực ra, hạnh phúc vẫn luôn ở ngay trước mắt ta, gần trong gang tấc mà lại tựa như xa tận chân trời…

Hiện nay, có một thuật ngữ khá phổ biến là “cảm giác hạnh phúc”, chỉ số “cảm giác hạnh phúc” cao hay thấp sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới độ mãn nguyện của mỗi người về cuộc sống và mức độ hạnh phúc cả thân lẫn tâm. Nhưng điều khiến con người nuối tiếc là “cảm giác hạnh phúc” của mọi người trong xã hội hiện đại thường không cao. Mặc dù điều kiện vật chất không ngừng nâng cao nhưng cuộc sống tinh thần của con người lại vô cùng thiếu hụt, điều này tạo nên trạng thái “sống, nhưng không hạnh phúc” ở đa số mọi người.

Hạnh phúc gần trong gang tấc mà cũng tựa như xa tận chân trời 

Nếu phân tích sâu thêm về nhân tố khiến con người không hạnh phúc, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng:

Con người giàu có về vật chất nhưng lại trống rỗng về tinh thần

Con người thuộc các ngành nghề trong xã hội đều bị cuốn vào vòng xoáy bận rộn, đến nỗi gần như không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp từ thiên nhiên và sự tĩnh tại trong tâm hồn. Hơn nữa, những việc khiến rất nhiều người ngày nay bận rộn lại vô nghĩa và không mấy giá trị. Bởi vậy, sau khi đã lãng phí thời gian vào những việc không có giá trị ấy, người ta lại cảm thấy tâm hồn nhạt nhẽo và trống rỗng, còn nói gì tới niềm vui đây ?  

Lại nói, có người cảm thấy không hạnh phúc vì thấy mình quá “nghèo”. Trong xã hội hiện đại có một hiện tượng rất kỳ lạ, đó là hầu như tất cả mọi người đều theo đuổi lợi ích vật chất, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình “nghèo”. Trên thực tế, ngoài những người thực sự nghèo khổ ra, còn có những người giàu có vẫn đang khóc lóc vì thấy mình nghèo. Bởi họ: Có nhà lầu lại muốn có xe hơi, có xe rồi lại muốn có xe đẹp hơn… Sau đó, đa phần mọi người đều trở nên đau khổ khi không được thỏa mãn, từ đó mà đánh mất niềm vui của bản thân mình.

Vậy thì “nghèo” có phải là nguồn gốc khiến con người bất hạnh hay không?

Nếu đúng là vậy thì tại sao những người giàu có và ngôi sao màn bạc lại tìm đến chất kích thích để trốn chạy khỏi cuộc sống không hạnh phúc ấy?

Có thể thấy rằng, nguyên nhân thực sự khiến con người u uất không phải là sự nghèo túng về vật chất, mà là sự trống rỗng về tinh thần. Nhà thơ Quintus Horatius Flaccus từng nói: Không thể vì một người có rất nhiều của cải mà nói rằng họ đang hạnh phúc. Chỉ khi nào biết trân trọng những món quà mà tạo hóa ban cho họ, có thể đón nhận mọi khó khăn trắc trở với tâm thái bình thản, họ mới thật sự làm chủ được hạnh phúc.

Họa sĩ Lucian Freud cũng nói: “Chỉ khi có một nội tâm phong phú, bạn mới là người thực sự giàu có”.

Trong văn hóa Á Đông vẫn luôn có những đạo lý như: “Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo”, ý nói người quân tử coi trọng của cải nhưng lấy của cải phải đúng đạo lý; hay như câu “An bần lạc đạo” , ý rằng an phận với cảnh thanh bần, vui với đạo; “Tri túc thường lạc” ý là biết đủ thường vui.

An phận với cảnh thanh bần, vui với đạo, người biết đủ thường vui 

Không hạnh phúc là bởi tình cảm không như ý

Tình cảm vẫn luôn là vấn đề khiến nữ giới phiền lòng. Do bối cảnh văn hóa, hoàn cảnh xã hội khác nhau, phụ nữ phương Đông không thể độc lập như phụ nữ phương Tây. Bởi vậy, tình yêu và hôn nhân đã trở thành yếu tố quyết định hạnh phúc của đa số phụ nữ.

Dù đã kết hôn hay chưa, thì nguyên nhân khiến một cô gái buồn phiền là do không tìm được nửa kia phù hợp với mình. Hơn nữa, từ tỷ lệ ly hôn vẫn đang leo thang hàng năm tại một số nước Á Đông, có thể thấy rằng gia đình là một “chiến trường” mà phụ nữ phải đối mặt.

Đối diện với hiện tượng đáng buồn nói trên thì phụ nữ sao có thể vui vẻ được đây?

Nếu ngẫm lại nguyên nhân gây ra tình trạng này, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng: Sự phá hoại mối quan hệ giữa tình cảm và hôn nhân lại chính là do sự tự tư tự lợi của con người. Ngay trước khi kết hôn họ đã có sự tính toán, từ xem xét địa vị, tài sản, cho tới những lợi ích có được từ cuộc hôn nhân. Sau khi kết hôn hai người lại không biết giữ gìn lễ nghĩa và nhường nhịn nhau, lại có thể vì chút chuyện vụn vặt mà tranh đấu tới một mất một còn.

Có cặp vợ chồng ly hôn chỉ vì ý kiến bất đồng trong việc sửa lại nhà; có người thì vì việc nấu thịt dê có cho tỏi hay không mà cũng có thể cãi nhau tới mức ly hôn…

Kỳ thực, cội nguồn của những cuộc tranh cãi này đều là sự tranh đấu cho quan niệm hiện đại rằng “nam nữ bình quyền”, “phụ nữ phải được giải phóng”. Từ đó con người quên đi việc phải tôn trọng, bao dung lẫn nhau trong đạo lý vợ chồng.

Người xưa quan niệm, hôn nhân là trách nhiệm, là lời thề, là lời cam kết của hai người trước tổ tiên và trời đất. Nam nữ tại một số nước Á Đông trong thời đại đạo đức trượt dốc ngày nay, đã dần dần quên mất điều này, nên mới biến hôn nhân thành nấm mồ, biến gia đình thành chiến trường như vậy.

Vậy, làm thế nào để bạn luôn hạnh phúc?

Cho dù mối bận tâm của bạn là gì, cuộc sống vô vị hay là những mục tiêu chưa đạt được, cuộc hôn nhân căng thẳng hay là những mâu thuẫn trong cuộc sống đời thường. Vậy thì chỉ cần làm được những điều sau đây, không ai có thể “đánh cắp” hạnh phúc của bạn:


Hạnh phúc không ở chỗ nhà của bạn rộng lớn bao nhiêu, mà là trong nhà bạn có bao nhiêu tiếng cười.

Hạnh phúc không ở chỗ bạn lái chiếc xe sang trọng thế nào, mà là bạn lái xe bình an về được đến nhà hay không.

Hạnh phúc không ở chỗ bạn tích cóp được bao nhiêu tiền, mà là mỗi ngày bạn có được làm những việc mình thích hay không.

Hạnh phúc không ở chỗ người yêu của bạn xinh đẹp thế nào, mà là nụ cười trên môi người yêu bạn có hạnh phúc hay không.

Hạnh phúc không ở chỗ bạn làm chức quan gì, mà là cho dù ở bất cứ nơi đâu, mọi người đều yêu mến và trân trọng bạn.

Hạnh phúc không ở chỗ ăn ngon mặc đẹp, mà là không có bệnh tật tai ương.

Hạnh phúc không ở chỗ những tràng pháo tay nhiệt liệt lúc bạn thành công, mà là lúc bạn cảm thấy chán nản nhất vẫn có người nói với bạn rằng: Này bạn ơi, hãy cố lên!

Hạnh phúc không ở chỗ bạn từng nghe bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, mà là lúc bạn đau buồn rơi nước mắt có người nói với bạn rằng: Không sao cả, có mình ở bên bạn đây!

Theo DKN
Sống ở đời chỉ cần làm người tốt là đủ, đừng suy nghĩ thiệt hơn !

Sống ở đời chỉ cần làm người tốt là đủ, đừng suy nghĩ thiệt hơn !

song-o-doi-chi-can-lam-nguoi-tot-la-du-dung-suy-nghi-thiet-hon

Kiếp người vốn ngắn ngủi, thoáng chốc đã phải trở về với cát bụi. Vì vậy, đừng suy nghĩ thiệt hơn, tranh giành mà chỉ làm người tốt là đủ rồi.

Một vị lữ khách trông thấy một bà lão ở trên bờ sông. Bà lão đang lo lắng không biết vượt qua sông thế nào?

Mặc dù toàn thân mệt mỏi rã rời, người lữ khách vẫn cố gắng hết sức mình giúp bà lão vượt qua sông.

Sau khi đã qua được sông, thật không ngờ, bà lão khiến người lữ khách rất thất vọng…

Sau khi qua sông, bà lão không nói gì cả, vội vàng bỏ đi.

Người lữ khách cảm thấy rất hối hận: “Dường như thật không đáng phải cố gắng nỗ lực giúp bà lão! Bởi vì ngay cả hai chữ ‘Cám ơn’, mình cũng không được nhận”.

Đâu biết rằng, vài tiếng sau, trong lúc anh mệt không thể tiếp tục bước đi thì có một vị trẻ tuổi đuổi theo anh.

Người này nói: “Cám ơn anh vì đã giúp bà nội tôi! Bà dặn tôi mang cho anh một chút đồ và nói chắc anh sẽ dùng đến nó”.

Nói xong vị này lấy lương khô ra đưa cho anh, đồng thời tặng anh một chú ngựa.


Đừng nên vội vàng tìm câu trả lời cho cuộc sống.

Đừng nên vội vàng mong muốn cuộc sống sẽ cho bạn biết hết các câu trả lời. Đôi khi, bạn cần phải kiên nhẫn chờ đợi.

Cho dù nếu bạn hướng vào một cái hang động mà hét lên, cũng cần đợi một lúc, mới cảm nhận âm thanh vọng lại.

Cũng có nghĩa là cuộc sống sẽ cho bạn đáp án nhưng sẽ không cho bạn biết tất cả ngay lập tức.

Nếu như có một ngày, trong cuộc sống của bạn gặp phải những phong ba bão táp, và bạn không thể chịu đựng được nữa, vậy thì, mong bạn hãy biết chờ đợi….

Mọi việc đều là sự an bài tốt nhất.

Khi bạn đang gặp phải những nghịch cảnh mà cảm thấy mọi việc đều không tốt.

Tình yêu, công việc, sự nghiệp, lý tưởng đều tan thành mây khói.

Trong tâm thấy tuyệt vọng vô cùng,

Vậy bạn hãy thử thay đổi một chút cách nhìn nhận các vấn đề, rồi tự nhủ với bản thân: “Tất cả đều đã có an bài tốt nhất!”

Phúc họa đi liền nhau, biết đâu tương lai sẽ có sự thay đổi bất ngờ xảy đến? “Tất cả đều đã có an bài tốt nhất”

Không nên phiền muộn, không nên chán nản,

Càng không nên chỉ nhìn vào khoảng thời gian tồi tệ này,

Hãy biết nhìn xa trông rộng, để mở mang tầm mắt,

Không nên ân hận, càng không nên oán trời trách người,

Luôn lạc quan, cố gắng, tin rằng ông Trời sẽ không tuyệt đường của người tốt.

Để giảm bớt “tranh giành”, hãy quan niệm:


Người nhiều tiền hay ít tiền, đủ ăn là được rồi!

Người xấu hay đẹp, vừa mắt là được rồi!

Người già hay người trẻ, khỏe mạnh là được rồi!

Gia đình giàu có hay nghèo túng, hòa thuận là được rồi!

Chồng về sớm hay về muộn, có về là được rồi!

Người vợ phàn nàn nhiều hay ít, lo việc nhà là được rồi!

Con cái dù làm tiến sĩ hay bán hàng ngoài chợ cũng được, an tâm là được rồi!

Nhà to hay nhà nhỏ có thể ở được là được rồi!

Trang phục có thương hiệu hay không, có thể mặc được là được rồi!

Ông chủ không tốt, có thể chịu được là được rồi!

Hết thảy phiền não, có thể giải được là được rồi!

Cả đời người, bình an là được rồi!

Theo Tinhhoa
Nếu tiền tài không mua được niềm vui, thì cái gì mới có thể làm chúng ta vui?

Nếu tiền tài không mua được niềm vui, thì cái gì mới có thể làm chúng ta vui?

neu-tien-tai-khong-mua-duoc-niem-vui-thi-cai-gi-moi-co-the-lam-chung-ta-vui

Vui vẻ là một tâm trạng, một cảm giác không thể nắm bắt được, cũng khó mà kéo dài, nhưng mỗi người đều muốn có nó, tìm kiếm nó. Có câu, tiền tài chưa chắc mang đến niềm vui, vậy điều gì mới thực sự vui?

Niềm vui thường liên quan đến tiền bạc. Ví dụ, một bộ quần áo phải suy nghĩ thật lâu, thật khó khăn cuối cùng mới mua được, cảm giác trong lòng rất sung sướng, thỏa mãn.

Hoặc là mơ ước một cái máy tính, một cái điện thoại, không thể không có nó, một khi có được sẽ lập tức dùng thử, có đôi khi phấn khích không kiềm chế được, muốn chạy ra ngoài khoe khoang một phen. Loại niềm vui này không có tiền thì khó mà đạt được.

Niềm vui có xu hướng giảm dần

Theo giải thích của các chuyên gia, con người vốn bẩm sinh đã có bản năng theo đuổi những gì có thể làm mình thỏa mãn ngay lập tức, mà bản năng này trên thực tế là một cơ chế sinh tồn của nhân loại. Ví dụ như lúc đói khát thì lập tức tìm kiếm đồ ăn, lúc nguy hiểm lập tức tìm nơi an toàn, v.v…

Nhưng mà xã hội của chúng ta lại lấy sự trì hoãn thỏa mãn làm căn bản, chúng ta không thể nào có được ngay lập tức điều mình mong muốn. Chẳng hạn như cần tiền sinh hoạt, nhưng lại phải chờ đến ngày phát lương; đi ăn ở nhà hàng, phải chờ đợi nhà bếp nấu, hoặc là có quá nhiều người, chúng ta lại phải kiên nhẫn chờ đến lượt mình mới được phục vụ.

Đáng lưu ý là, trong lúc chờ cho ham muốn được thỏa mãn, việc trì hoãn này sẽ khiến cảm xúc của bạn càng mãnh liệt, phản ứng này thường so với lúc được thỏa mãn còn hưng phấn mạnh hơn. Theo nghiên cứu của các nhà sinh lý học, nguyên nhân là bởi vì một loại chất hóa học gọi là dopamine kích thích vùng cảm nhận niềm vui của đại não.

Khi bạn mong mỏi chuyện gì hoặc vật gì, bạn cũng đang hưởng thụ tâm trạng vui vẻ do dopamine từ đại não tiết ra, mà vật hay chuyện mà bạn khát khao trái lại trở thành không còn quan trọng như vậy nữa.

Ví dụ đơn giản nhất là: Sau khi đạt được thứ mà mình vẫn luôn mơ ước, trong nội tâm cũng bắt đầu có sự thay đổi. Vài tiếng sau, phát hiện ra sự sung sướng và phấn khích giảm dần, cũng không còn cảm giác hưng phấn như lúc vừa có được nữa.

Nói cách khác, niềm vui không thể kéo dài mãi, chẳng qua là vùng cảm nhận vui sướng trong đại não đón nhận một đợt dopamine được tiết ra mà thôi. Khi dopamine hết rồi, cảm giác chán nản sau đó sẽ khiến con người không tự chủ được tìm kiếm kích thích mới, niềm vui mới. Bất kể là đối với người hay đối với vật, cái gọi là “tiền tài không mua được hạnh phúc” là do nguyên nhân này.

Tiền tài có thể mua được niềm vui?

Nói cách khác, dùng tiền đổi lấy thời gian rảnh rỗi, để người khác làm chuyện mình không muốn làm, sẽ giúp tăng cảm giác vui vẻ. 

Tiền tài quả thực không mua được niềm vui, nhưng trên con đường tìm kiếm hạnh phúc, tiền tài dường như vẫn có thể phát huy tác dụng.

Gần đây, để nghiên cứu về mối quan hệ giữa tiền bạc và hạnh phúc, Viện khoa học quốc gia Mỹ đã tìm hai nhóm tình nguyện viên, cho mỗi người 40 đô. Một nhóm kêu họ lấy tiền đi mua bất kỳ vật gì mà mình muốn, nhóm còn lại thì dùng tiền đổi lấy thời gian rảnh rỗi, như là gọi giao hàng tận nhà thay cho thời gian nấu cơm, hoặc thuê công nhân vệ sinh dọn dẹp phòng ốc thay cho thời gian tự mình quét dọn, v.v…

Khi các tình nguyện viên điền vào thang đo độ thỏa mãn từ 1 đến 10, tất cả đều không ngoại lệ: nhóm dùng tiền đổi lấy thời gian rảnh rỗi so với nhóm dùng tiền mua đồ có độ thỏa mãn cao hơn.

Nói cách khác, dùng tiền đổi lấy thời gian rảnh rỗi, để người khác làm chuyện mình không muốn làm, sẽ giúp tăng cảm giác vui vẻ, mà người dùng tiền để mua đồ nhằm thỏa mãn vui sướng, về lâu dài sẽ không đạt được hiệu quả thực sự của niềm vui. Có thể kết luận là: Điều khiến con người cảm thấy vui vẻ chính là có bao nhiêu thời gian mà ta có thể tự do sử dụng.

Tạo ra thời gian chất lượng của bạn

Thời gian chất lượng (quality time) góp phần tạo nên hạnh phúc của con người, tiền bạc chẳng qua một công cụ để con người đạt được nhiều thời gian chất lượng hơn mà thôi. Cho nên căn bản để đạt được hạnh phúc không cần tiền tài, điều cần là điều chỉnh thời gian, khiến cho mình càng có nhiều thời gian chất lượng.

Mỗi người một ngày đều có 24 tiếng đồng hồ, tuổi thọ trung bình của phụ nữ là 81,2 tuổi, đàn ông là 76,4 tuổi, đa phần mọi người đều có lượng thời gian không khác biệt nhau lắm. Nếu như bạn đã bắt đầu cảm nhận được những phiền muộn trong đời người, vậy hãy nghĩ cách làm sao để quý trọng thời gian, có được cuộc sống hạnh phúc, để biến mỗi giờ, mỗi phút của mình đều trở thành thời gian chất lượng.

Sắp xếp lại cuộc sống của mình để cho thời gian chất lượng phát huy giá trị đích thực trong cuộc sống của bạn, như thế cũng là có được niềm vui thật sự rồi.

Tuệ Tâm
Theo Epoch Times
Cầm bùn ném người khác, dù trúng hay không thì tay bạn đã lấm bẩn

Cầm bùn ném người khác, dù trúng hay không thì tay bạn đã lấm bẩn

cam-bun-nem-nguoi-khac-du-trung-hay-khong-thi-tay-ban-da-lam-ban

Nếu bạn bị đau chân vì một hòn đá đè trúng, vậy bạn có đá vào nó để trút giận? Bạn nói mình đâu có ngốc như vậy! Nhưng chính bạn có thể đã và đang làm những chuyện như thế mà không hay biết.

Bạn ghét một người nào đó, sau đó bạn thầm nguyền rủa anh ta ở trong lòng, vậy ai là người luôn phải nghe lời nguyền rủa đó? Khi bạn cứ nghĩ về những thương tích của đối phương, vậy ai đang chịu sự giày vò? Ai đang tức giận và chán nản? Ai không thể bình tĩnh? Ai không ngủ ngon được? Chính là bản thân bạn đó thôi.



Chính sự tức giận, buồn, ghét còn khiến bạn tổn thương nhiều hơn là đối tượng bạn ghét

Bạn cảm thấy bất bình: “Chẳng lẽ tôi phải buông tha anh ta dễ dàng vậy sao?” “Bạn không hiểu được những gì anh ta đã làm với tôi đâu”. “Tôi ghét người đó vô cùng, thật sự là anh ta rất quá đáng”. “Anh ta làm tổn thương tôi nhiều lắm, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta”.

Tha thứ thật không dễ dàng gì, đặc biệt là tha thứ cho một người đã làm bạn tổn thương quá nhiều thì lại càng khó hơn nữa. Nhưng khi bạn không sẵn lòng tha thứ cho người khác, cuối cùng sẽ chỉ làm tổn thương đến chính bạn mà thôi, người chịu đau khổ cũng là bản thân mình.

Hãy nghĩ thử xem, khi bạn cầm bùn để ném ai đó, thì tay ai sẽ dính bẩn trước đây? Bạn muốn vác đá lên để ném người khác, nhưng ai là người luôn phải vác đá? Chính là bạn đấy. Phải không?

Nếu tiếp tục căm ghét một người, cũng không khác gì việc tiếp tục bị giam trong ngục tù…


“Nếu tha thứ cho ai đó, tức là đang cho họ biết rằng, họ có thể làm bất cứ điều gì mà họ muốn”, đấy là quan điểm chung của rất nhiều người. Một số người sẽ hỏi: “Tại sao không để cho những kẻ làm tổn thương người khác bị báo ứng?”

Tha thứ cho người làm sai, không có nghĩa là những gì anh ta đã làm với bạn trong quá khứ chưa từng xảy ra, hay là những điều anh ta đã làm là có thể chấp nhận được; điều đó cũng không có nghĩa là bạn phải làm hòa với đối phương. Tha thứ là vì chính bản thân bạn, để lấy lại tương lai của chính bạn, để mang lại sự yên bình cho trái tim, và cũng là để cho chính mình có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Mọi người đều biết cựu Tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela (1918-2013), người đã ở tù oan 27 năm vì đã chống lại chính sách phân biệt chủng tộc, dù vậy, khi ông lấy lại được tự do, ông đã quyết định từ bỏ hận thù. Tại sao lại như vậy?

Trong cuốn tự truyện của bà Hillary Clinton, có ghi lại cuộc trò chuyện giữa hai người. Clinton từng hỏi Mandela: “Tôi nghĩ rằng tại lễ nhậm chức tổng thống có thể mời các quan cai ngục giam giữ tổng thống đến đây là một việc trọng đại, nhưng ngài thực sự không oán giận họ sao?”.

Mandela trả lời: “Tôi đã từng oán giận họ trong nhiều năm tháng dài dằng dặc. Tuy nhiên, đến một ngày nọ, khi tôi đập đá tại mỏ đá thì đã nhận ra rằng họ đã lấy đi mọi thứ nhưng trừ tinh thần và linh hồn của tôi, vì vậy tôi đã quyết định tuyệt đối sẽ không để bọn họ lấy đi những thứ mà tôi còn sót lại đó”.

Clinton lại hỏi: “Cuối cùng khi ngài rời khỏi nhà tù, trong lòng cũng không còn hận thù nữa sao?”.

“Tất nhiên là có, nhưng sau đó tôi nghĩ rằng, họ đã giam cầm tôi trong 27 năm rồi, nếu như tôi căm ghét họ, thì có khác gì mình vẫn tiếp tục bị giam ở trong tù đâu. Tôi muốn tự do, cho nên tôi đã buông bỏ hết”.

Điều quan trọng không phải là “trả đũa”, mà là “làm cho bản thân sống tốt hơn”…


Tha thứ, không phải là buông tha cho người khác, mà là buông tha cho chính mình. Không phải là để trở thành một vị thánh, mà là để có thể làm một người tự do, mới quyết định không cho phép người khác kiểm soát cuộc sống của mình, không còn bị ràng buộc với người phạm sai lầm kia.

Người mà trong lòng luôn mang hận thù, luôn mong muốn trả đũa hiếm khi có thể bình tĩnh để suy nghĩ. Nếu bạn có thể quên đi những tổn thương mà người khác đã gây ra cho mình, thì những tổn thương đó sẽ còn lại bao nhiêu? Nếu như không còn oán giận nữa, thì sự đau khổ của bạn sẽ tiếp tục kéo dài bao lâu?

Hãy nghĩ tiếp xem, nếu như bạn đau buồn đến nỗi không muốn sống, thì ai sẽ đau khổ? Chính là bản thân bạn và những người quan tâm đến bạn thôi. Nếu bạn trở thành như thế, thì ai sẽ thấy vui đây? Những người ghét bạn sẽ thấy vui nhất. Đó cũng chính là lý do tại sao nói rằng “cách trả thù tốt nhất chính là làm cho bản thân mình sống tốt hơn”.

Có một nhà thiết kế trang sức với khí chất tao nhã thanh lịch từng lên truyền hình, kể về câu chuyện quá khứ của mình. Khi cô phát hiện ra người chồng cũ của mình ngoại tình, mỗi ngày cô đều trốn ở nhà và khóc, cuộc sống của cô trôi qua rất bi thảm.

Cho đến một ngày, cô nằm trên giường và suy nghĩ, bây giờ chỉ có hai con đường, một là cứ nhảy thẳng từ tầng 13 của ngôi nhà xuống, sau đó tất cả sẽ tan biến hết; hai là phải sống tốt hơn hiện tại, để trả thù người chồng cũ.

Cuối cùng, cô đã chọn con đường thứ hai. Thế là cô đã sống và làm việc thật chăm chỉ, rồi trở thành một nhà thiết kế trang sức, bây giờ sự nghiệp của cô rất thành công, hơn nữa cô còn sống rất mãn nguyện hạnh phúc.



Vấn đề không phải là “trả đũa”, mà là “làm cho bản thân sống tốt hơn”. Điều này rất đúng! Rất nhiều người không thể tha thứ cho sai phạm của người khác, nhưng chính bản thân họ cũng đã phạm sai lầm. Thật ra thì mọi sự dung thứ, đều là dung thứ đối với bản thân, là tha thứ cho bản thân đã nhìn nhầm ai đó, đã làm sai điều gì đó, và tha thứ cho sự tự trách, hối hận và tội lỗi của bản thân mình.

Hãy thử lùi lại một bước, chúng ta sẽ thấy rằng đối phương và chúng ta cũng như nhau cả, đều là những con người bình thường, sẽ có lúc phạm sai lầm, bốc đồng, đôi khi cũng yếu đuối, hay nóng nảy, đôi khi lại mất đi kiên nhẫn, có lúc thì bối rối mơ hồ… Khi bạn thấy bản thân mình cũng từng phạm phải những sai lầm, thì cũng sẽ thấy tha thứ dễ dàng hơn nhiều.

Chừa cho người khác một lối đi, cũng là giúp cho con đường của chính mình trở nên rộng rãi hơn. Bởi vì biết đâu chừng một ngày nào đó, bạn cũng cần người khác tha thứ cho mình.

Tuệ Tâm
Theo Epoch Times