Showing posts with label Đời sống. Show all posts
Showing posts with label Đời sống. Show all posts

9/19/2019

Đẩy vợ ngã dẫn đến tử vong vì nghi ngoại tình, đến khi đọc thư vợ viết, chồng ân hận cả đời

Đẩy vợ ngã dẫn đến tử vong vì nghi ngoại tình, đến khi đọc thư vợ viết, chồng ân hận cả đời

day-vo-nga-dan-den-tu-vong-vi-nghi-ngoai-tinh-den-khi-doc-thu-vo-viet-chong-an-han-ca-doi

Tưởng vợ ngoại tình phản bội mình, chồng vô tình đẩy vợ dẫn đến tử vong. Nhưng sau đó nhận được lá thư vợ viết, anh đã hối hận tột độ vì sự "cả giận mất khôn" của mình.



Khi người chồng tin rằng mình bị phản bội

Ở một vùng nọ, có một cặp vợ chồng đã kết hôn được 10 năm nhưng mãi không có con. Họ sống với nhau rất hạnh phúc và thực sự hy vọng rằng một ngày nào đó, Thượng đế sẽ ban cho họ một đứa con.

Và đặc biệt điều này sẽ càng ý nghĩa hơn nếu họ có con trước ngày kỷ niệm 11 năm về chung một nhà.

Suốt 10 năm qua, gia đình và bạn bè của họ ra sức khuyên rằng họ nên ly hôn để tìm cho mình một bến đỗ mới. Nhưng bỏ ngoài tai những lời khuyên, họ không muốn chia tay bởi vì giữa hai người luôn có một tình yêu mãnh liệt.


Năm tháng dần trôi qua.

Một ngày nọ, khi người chồng đi làm về, anh thấy vợ đi dạo phố với một người đàn ông xa lạ. Họ trông rất hạnh phúc nhưng anh không nói gì vì anh luôn tin yêu vợ mình.

Sau một tuần chồng lại thấy vợ mình đi cùng người đàn ông đó, họ có những cử chỉ rất thân mật. Nhưng anh vẫn tin tưởng vợ và không hỏi người đàn ông đó là ai.

Một buổi tối khác, khi người chồng trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc, anh lại thấy người đàn ông đó đưa vợ mình về nhà và tạm biệt cô bằng một nụ hôn trên má.

Anh vô cùng tức giận, nhưng lại cảm thấy đau khổ nhiều hơn vì nghĩ rằng người vợ mà anh hằng yêu quý đã phản bội mình. Anh im lặng và cố tỏ ra không có chuyện gì xảy ra.

Sự tức giận lu mờ lý trí của người chồng

Một ngày sau đó người chồng trở về nhà từ công ty, trong khi anh đang cầm một cái bình thủy tinh để lấy nước uống, điện thoại của vợ anh reo lên nhưng chị đang ở trong bếp, không nghe thấy.

Anh nhấc máy lên và nghe, nhưng chưa kịp nói gì đầu dây bên kia đã nói: "Chào em. Anh sẽ đến nhà em vào tối nay chúng ta gặp nhau như anh đã hứa, anh hy vọng…"

Anh chồng lập tức cúp máy trước khi nghe thêm.

Anh vô cùng tức giận, trong lòng nghĩ thầm, đó là giọng nam và chắc chắn đó là người mà mình đã bắt gặp đi với vợ nhiều lần. Anh ta nghĩ rằng vợ mình đã ngoại tình, vì một người đàn ông khác mà phản bội lại anh.

Chiếc ly thủy tinh rơi khỏi tay anh từ lúc nào và vỡ tan thành từng mảnh mà anh không hề hay biết.


Nghe tiếng ồn ào, vợ chạy ra và hỏi anh: "Chồng yêu, mọi chuyện có ổn không ?"

Trong cơn giận dữ, không kìm nén được anh đã đẩy vợ ngã. Quá bất ngờ người vợ không kịp phản ứng ngã ra sau, nằm bất tỉnh dưới sàn nhà.

Vài giây sau, anh chồng nhận ra rằng vợ mình đã ngã vào những mảnh vỡ của chiếc cốc thủy tinh và một trong những mảnh thủy tinh lớn đã đâm vào người cô. Anh chồng cố gắng sơ cứu cho vợ nhưng tình hình chuyển biến xấu, nhịp tim đã ngừng. Vợ anh đã chết.

Lá thư khiến người chồng tỉnh ngộ....

Quá đau khổ anh hét lên, cố lay người vợ, hi vọng cô tỉnh dậy. Lúc đó anh nhìn thấy một mảnh giấy trong túi áo cô. Anh cầm lấy và đọc, nội dung bức thư như những nhát dao đâm thẳng vào tim anh.


Gửi chồng yêu thương của em,

Có lẽ lời nói khó có thể nói lên hết những cảm xúc của em như thế nào nên em đã phải viết mảnh giấy này. Em đã gặp bác sĩ trong hơn một tuần qua và em muốn chắc chắn trước khi nói cho anh biết tin vui.

Bác sĩ đã xác nhận rằng em đang mang thai. Em bé của chúng ta đã được 5 tháng. Bác sĩ em gặp lại chính là người anh trai đã mất tích từ ​​lâu mà em nhiều năm qua đã đi tìm kiếm, người anh mà em chưa nói cho anh biết để làm cho anh thật bất ngờ.

Anh ấy hứa sẽ chăm sóc em và em bé tốt nhất mà không mất bất kỳ khoản phí y tế nào.

Anh ấy hứa sẽ ăn tối với chúng ta tối nay. Em đã phải viết mảnh giấy này gửi cho anh vì em cảm thấy quá hạnh phúc không thể nói thành lời.

Cảm ơn anh vì đã luôn ở bên cạnh em.

Vợ yêu của anh!

Anh thẫn thờ, mảnh giấy rơi khỏi tay anh.

Đúng lúc đó anh nghe thấy tiếng gõ cửa, một người đàn ông bước vào, anh nhận ra đó chính là người đàn ông mà anh từng thấy đi với vợ mình.



Người đàn ông bước vào và nói: "Xin chào, tôi là John, anh trai của vợ anh."

Chưa nói xong anh sửng sốt khi nhận thấy em gái mình đang nằm trên vũng máu. Anh vội đưa cô đến bệnh viện nhưng mọi thứ đã quá muộn...

Lời bàn:

Câu chuyện trên là một bài học đau lòng về tác hại của sự nóng giận. Người xưa có câu "cả giận mất khôn", khi con người ta bị sự giận dữ chế ngự, sẽ không còn đủ sự tỉnh táo, bình tĩnh cần thiết để xử lý tình huống một cách chuẩn xác, do đó hậu quả để lại là khôn lường.


Vì thế, đừng đánh mất mình chỉ vì một phút nóng giận bởi bạn có thể đánh mất tất cả. Đừng nên phán xét người khác qua một hai hành động nhất là trong các mối quan hệ.

Đừng nên để sự tức giận kiểm soát chúng ta bởi vì không phải tất cả những gì chúng ta thấy hoặc nghe là đúng. Hãy luôn để lý trí dẫn đường trước khi đưa ra quyết định.

Theo Trí thức trẻ

9/18/2019

Chưa hẳn nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau

Chưa hẳn nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau

chua-han-nghich-duyen-se-mang-toi-kho-dau

Trên những đoạn khúc khuỷu của đường đời, chúng ta thường dễ trượt ngã và oán trách số phận: “Sao đời lại bất công như thế?”. Nhưng với người Ấn Độ, họ luôn dùng kim chỉ nam là 4 quy tắc tâm linh đầy sâu sắc dưới đây để đi qua những cơn sóng của niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống.

1. “Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”



Không ai ngẫu nhiên bước vào cuộc đời bạn mà không mang một ý nghĩa nào đó. Tất cả những người chúng ta gặp trên đường đời đều là những người “thầy” vô giá. Dù họ yêu thương bạn, bỏ rơi bạn, giúp đỡ bạn hay tranh đấu với bạn, tất cả chỉ để dạy bạn cách sống, cách yêu thương, cách bao dung và nhẫn nhường. Số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng thời điểm để tôi luyện ý chí và phẩm cách con người bạn, để bạn nhận ra đâu là giá trị cuộc sống và giá trị của bản thân mình.

Vậy nên, nếu bạn chỉ biết ơn những người trao cho bạn cơ hội mới, những người tặng bạn những khoảnh khắc ngọt ngào, và thù ghét những người để lại vết thương lòng trong bạn thì bạn mới chỉ hiểu một nửa thông điệp của tạo hóa.

2. “Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra”

Có thể bạn sẽ cảm thấy khó chịu khi kẹt cứng trên một tuyến đường vì phương tiện giao thông quá tải, trong khi có một cuộc phỏng vấn đang chờ. Bạn cũng sẽ thấy dằn vặt, đau thương và tiếc nuối ra sao khi mất mát đi một người thương yêu mình. Nhưng bạn có thể không ngờ rằng, nếu bạn đi nhanh hơn thì một chiếc ô tô lao vun vút trên con đường khác có thể cướp đi mạng sống của bạn, và một nửa đích thực của bạn sẽ không có cơ hội được tìm thấy nếu bạn cứ ôm giữ hình bóng của quá khứ.

Không có điều gì chúng ta trải nghiệm lại nên khác đi và đừng tốn thời gian để hối tiếc về những chuyện đã qua. Mỗi chuyện xảy ra đều là một mảnh ghép hoàn hảo trong một bức tranh to lớn của cuộc đời.


3. “Chuyện gì đến, nó sẽ đến”

Chúng ta không thể ngăn chặn những điều mình không thể đoán trước xảy ra. Việc lo sợ vào một ngày chuyện tồi tệ ập đến sẽ khiến bạn quên đi những giây phút đáng quý của hiện tại. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, hãy học cách dũng cảm đón nhận nó. Bạn không thể kiểm soát thế giới xung quanh. Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến vì sống trên đời không phải để thỏa mãn tất cả những nhu cầu của bản thân, mà để học cách bình thản đối diện với những chuyện bất ngờ xảy ra.

Đôi khi, chúng ta phải chờ đợi rất lâu và trải qua rất nhiều những “chuyện sẽ đến” chỉ để hiểu hết ý nghĩa của thời điểm. Thời điểm luôn là món quà mà Thượng Đế trao cho những ai biết nhẫn nại, kiên trì và quyết tâm.



4. “Những gì đã qua, hãy cho qua”

Quy tắc này rất đơn giản: Khi điều gì đó trong cuộc sống của chúng ta kết thúc, thì có nghĩa là nó đã đi hết nhiệm vụ của mình. Mối duyên phận của chúng ta với điều đó đã chấm dứt, để nhường một mối nhân duyên khác hội tụ. Đó là lý do tại sao, để làm phong phú thêm trải nghiệm của mình, chúng ta hãy buông bỏ và tiếp tục cuộc hành trình mà không nên ôm mãi những phiền muộn hay ký ức của quá khứ.

Với người Ấn Độ, để có được một cuộc đời thanh thản, bình yên và vững chắc, mỗi người đều nên biết sống tùy duyên và thuận theo tự nhiên. Có người từng nói:

“Ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên, và nhân duyên xấu là nghịch duyên, tức là những điều kiện có lợi và bất lợi cho ta. Bản chất của nhân duyên thì không có thuận nghịch, tốt xấu. Nó chỉ hội tụ hay tan rã theo sự thích ứng giữa các tần số năng lượng phát ra từ mọi cá thể mà thôi. Ấy vậy mà thói quen của hầu hết chúng ta khi đón nhận thuận duyên thì luôn cảm thấy sung sướng và rất muốn duy trì mãi nhân duyên ấy, còn khi gặp phải nghịch duyên thì luôn cảm thấy khó chịu và tìm cách tránh né hay loại trừ.

Nhưng chưa hẳn thuận duyên sẽ đem lại giá trị hạnh phúc hay nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau, bởi có khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên sẽ khiến ta yếu đuối. Và nhiều khi thuận duyên ban đầu nhưng lại biến thành nghịch duyên sau này, có khi nghịch duyên bây giờ nhưng lại biến thành thuận duyên trong tương lai. Tất cả đều tùy thuộc vào bản lĩnh và thái độ sống của ta”.

Hãy cứ sống như người Ấn Độ, để sinh mệnh mình trôi theo dòng chảy của vũ trụ, hòa cùng với những quy luật, đặc tính thiêng liêng và những mối nhân duyên đầy ý nghĩa. Bạn sẽ nhận ra rằng mỗi phút giây trên cuộc đời đều thật đáng quý tuyệt vời.

Theo dkn.tv
Bức tâm thư xúc động của một người mẹ viết cho con gái

Bức tâm thư xúc động của một người mẹ viết cho con gái

buc-tam-thu-xuc-ong-cua-mot-nguoi-me-viet-cho-con-gai

Con gái yêu quý,

Nếu có một ngày con nhận ra mẹ đã già rồi, mong con hãy kiên nhẫn một chút và thấu hiểu những gì mà mẹ đang trải qua.



Khi trò chuyện, nếu mẹ nói với con một câu chuyện cũ hàng ngàn lần, con có thể đừng trả lời rằng: “Mẹ đã từng nói rồi ạ”, mà hãy yên lặng lắng nghe.

Nhớ lại khi con còn bé, mẹ luôn kể đi kể lại cùng một câu chuyện cho đến khi con ngủ.

Nếu con nhận thấy mẹ mù mờ với những món đồ công nghệ mới, đừng quở trách mẹ, hãy cho mẹ chút thời gian để học nhé!

Nhớ lại khi con còn nhỏ, mẹ cũng dạy cho con rất nhiều thứ như vậy: cách cầm thìa ra sao, cách tự mặc quần áo, chải đầu như thế nào, cách giải quyết mọi việc lớn nhỏ trong cuộc sống.

Nếu mẹ dần dần không còn minh mẫn, mong con hãy đợi mẹ, đừng vì mẹ không theo kịp mà mất kiên nhẫn hay coi thường mẹ.

Mẹ nghĩ sâu tận đáy lòng con cũng biết, đối với mẹ, việc có con ở bên quan trọng hơn bất cứ điều gì!


Khi mẹ đã già, sức khỏe suy yếu, hai chân không còn nhanh nhẹn, con có thể giúp mẹ, giống như mẹ dắt con đi bước đi đầu tiên vậy.

Khi ngày đó đến, con cũng đừng đau buồn, chỉ cần thấu hiểu mẹ, dùng tình yêu thương để cùng mẹ bước đến hoàng hôn của cuộc đời.

Từ sâu tận đáy lòng, mẹ biết ơn những khoảnh khắc, niềm vui và những món quà mà chúng ta đã cùng trải qua!

Có như vậy thì nụ cười của mẹ sẽ không còn tiếc nuối, mẹ muốn nói với con rằng: Con gái yêu của mẹ, mẹ mãi mãi yêu con!

(St)

9/17/2019

Chúng ta là niềm tự hào của cha mẹ, vậy cha mẹ có phải là niềm tự hào của chúng ta?

Chúng ta là niềm tự hào của cha mẹ, vậy cha mẹ có phải là niềm tự hào của chúng ta?

chung-ta-la-niem-tu-hao-cua-cha-me-vay-cha-me-co-phai-la-niem-tu-hao-cua-chung-ta

Từ trước đến nay, cha mẹ luôn tự hào về tôi. Hồi nhỏ, thành tích của tôi rất tốt, dáng vẻ lại đáng yêu, cha mẹ dẫn tôi ra ngoài lúc nào cũng nhận được hàng tá lời khen và ngưỡng mộ.

Mỗi lần nghe người khác kinh ngạc nói: “Này, ông Minh, đây là con trai ông à. Thằng bé trông kháu khỉnh quá. Cháu học hành thế nào? Sao cơ? Năm nào cũng là học sinh xuất sắc à? Giỏi quá!”. Lúc đó, cha liền đắc ý xoa đầu tôi, duỗi thẳng lưng đầy tự hào, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ cũng giãn ra.

Sau này, khi học đại học, mỗi tháng đều “cây ngay không sợ chết đứng” thẳng thắn xin tiền sinh hoạt, bởi vì tôi đã khiến cha mẹ nổi tiếng chỉ sau một đêm. Từ giây phút tôi nhận được tấm giấy thông báo trúng tuyển vào trường đại học danh tiếng, cha mẹ tôi không còn là những con người lầm lũi không tiếng tăm trong biển người nữa. Nhắc đến tên của họ, mọi người liền nói: “Ồ, biết chứ, ông bà ấy có một cậu con trai đang học đại học ở thành phố đấy!”

Ra trường, tôi làm việc tại một công ty vốn nước ngoài. Mặc dù chỉ là nhân viên bình thường, những từ như “MBA, GDP” thỉnh thoảng được thốt ra từ miệng của tôi càng khiến cha mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy sự kính nể. Con cái nhà người ta đứa thì bị cách chức, đứa thì thất nghiệp, con trai của mình lại kiếm ra đô-la Mỹ. Chao ôi, cha mẹ muốn không tự hào về tôi cũng chẳng được!

Tôi nghiễm nhiên trở thành người chủ gia đình. Trong nhà có việc gì, việc đầu tiên cha mẹ làm là gọi điện cho tôi để hỏi ý kiến. Cho dù cảm thấy ý kiến của tôi có chỗ không ổn thỏa, cũng chỉ dám nhẹ nhàng đưa ra quan điểm của mình. Đến lúc tôi dùng lời lẽ thiếu tôn trọng nói họ thật không có mắt nhìn, ếch ngồi đáy giếng, chưa đi ra ngoài thế giới bao giờ, thì họ vội vã nói: “Nghe theo con trai, nghe theo con trai, nó đi nhiều hiểu rộng, cách của nó ắt hẳn tốt hơn”.

Tôi trước nay chưa từng cảm thấy điều gì bất ổn. Tôi hiếm khi nhắc đến cha mẹ trước mặt đồng nghiệp. Cha mẹ quá tầm thường, thậm chí là tầng lớp lao động thấp kém nhất trong cái đô thị phồn hoa này.

Cho đến một hôm, công ty có một đồng nghiệp mới. Anh ta nói liến thoắng về mẹ mình, với giọng điệu đầy tự hào. Anh ta nói: “Mẹ tôi rất đẹp, rất giỏi giang, mẹ còn hát sơn ca rất hay…”. Chúng tôi đều biết anh ta đến từ nông thôn, nhưng với cách miêu tả của anh ta, hình dáng các bà cô già ở nông thôn trong ấn tượng của chúng tôi đã dần dần thay đổi, mà biến hóa ảo diệu thành một thiếu nữ nông thôn xinh đẹp mỹ miều.


Một ngày nọ, đồng nghiệp đó rủ tôi đến nhà anh ta ăn cơm, mẹ anh ta ở quê lên. Khi gặp mẹ anh ta, tôi cười thầm trong lòng, anh chàng này quả thật biết nói khoác. Mẹ của anh ta là một bà già vừa đen vừa gầy, giống như một quả táo khô quắt queo. Khi gặp chúng tôi thậm chí chưa kịp chào câu nào đã trốn biệt vào trong phòng.

Đồng nghiệp của tôi phải kéo bà ra, giới thiệu với từng người, đây là anh Lý, đây là chị Hương. Mẹ anh ta ngượng nghịu cười, còn anh ta thì nắm tay mẹ, gọi mẹ vô cùng thân thiết: “Mẹ tôi rất xinh đẹp đúng không? Món ăn mẹ nấu cũng rất ngon phải không?” Chúng tôi đều cảm thấy ăn nhạt toẹt như nhai sáp, nhưng cũng “ậm ừ” gật đầu.

Đồng nghiệp cũng nhận ra chúng tôi không được tự nhiên. Lúc mẹ anh ta rửa bát, liền nói với chúng tôi: “Mọi người không biết chứ, mẹ tôi rất trẻ đã là quả phụ, một người phụ nữ nông thôn nuôi con một mình thật vất vả, nhưng bà ấy không nhận sự bố thí của người khác, một mình gồng gánh nuôi tôi học xong đại học. Tôi chưa từng nghe bà ấy than khổ, hay than mệt, một người mẹ như vậy tôi cảm thấy rất tự hào”.

Chúng tôi không ai bảo ai đều cúi đầu im lặng, hoặc có lẽ trong chốc lát đều nghĩ đến cha mẹ mình, nghĩ đến những lúc mình vô duyên vô cớ oán hận cha mẹ – chỉ vì cha mẹ không mua được nhà, hay không cho tiền vốn để mình kinh doanh, càng không có khả năng tìm cho mình một công việc tốt.

Ai cũng đều mặc nhiên cho rằng, mình chính là niềm tự hào của cha mẹ, mình đã khiến cha mẹ nở mày nở mặt, nhưng liệu chúng ta có bao giờ cảm thấy tự hào khi có những người cha mẹ như họ không?

Tối hôm đó, tôi không quay về phòng trọ, mà về nhà với cha mẹ. Sau khi đi làm, tôi chê nhà của cha mẹ vừa bẩn vừa lộn xộn, thiếu ánh sáng, nên tự ra ngoài thuê phòng. Thấy tôi về nhà, mẹ tôi hớn hở đi làm bữa ăn đêm, cha tôi đi đun nước nóng cho tôi rửa chân.

Tôi ngân ngấn nước mắt. Tôi trẻ tuổi kiêu ngạo, ngày ngày ba hoa chích chòe, khua môi múa mép bàn chuyện quốc gia đại sự, mà lại quên mất cha mẹ già của mình, cứ mặc định cho rằng họ luôn cảm thấy tự hào về đứa con trai “có chí tiến thủ” như tôi.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ xem, họ đã nỗ lực và chăm chỉ trong cuộc sống như thế nào. Nghĩ lại, cảm thấy người nông cạn chính là tôi. Tôi là niềm tự hào của cha mẹ, cha mẹ chẳng phải cũng là niềm tự hào của tôi sao?

Theo Tinhhoa

9/16/2019

Sống lâu mới biết lòng người, yêu lâu mới hiểu chân tình, nông sâu…

Sống lâu mới biết lòng người, yêu lâu mới hiểu chân tình, nông sâu…

song-lau-moi-biet-long-nguoi-yeu-lau-moi-hieu-chan-tinh-nong-sau

Muốn biết một người có đáng tin hay không, đừng xem họ nói những gì, mà cần xem họ làm được những gì; muốn kết giao một người thì đừng xem họ có những gì, mà chỉ cần xem họ cho đi những thứ gì…

Có người trước sau im lặng không nói gì, nhưng chưa hẳn không chân tình; có người ngày thường có giao hảo rất tốt, lại chưa hẳn chân thành đối đãi bạn.



Có một số người nói lời không xuôi tai, nhưng làm việc lại không làm bạn thất vọng; có một số người nói thì dễ nghe, nhưng lại chưa bao giờ thực hiện bất kỳ hành động nào. Cho nên, để đánh giá một người có đáng tin hay không, thì hãy nhìn vào hành động của họ; muốn biết một người tốt xấu thế nào, cần xem họ có thật tình đối đãi hay không.

Ở lâu mới biết được lòng người

Tục ngữ có câu: “Thức lâu mới biết đêm dài, chơi lâu mới biết là người cố nhân”, muốn xem một người đối với bạn rốt cuộc là như thế nào, chỉ cần nhìn thái độ của họ vào thời điểm mấu chốt. Người hoa ngôn xảo ngữ, nhưng ở thời khắc nguy nan, liệu họ có thể làm giống như lời đã nói?

Lão Chu lâu rồi mới tới ăn cơm, ông ấy thường ngày là một người rất rộng rãi, nhưng hôm nay ăn cơm mặt mày cứ tối sầm đi, vừa hỏi mới biết được, gần đây bố ông bị bệnh, cần phải xoay tiền gấp để phẫu thuật. Bình thường, những người bạn của ông hễ gặp mặt đều nói, lần sau có chuyện gì cần hỗ trợ thì cứ việc mở miệng.

Nhưng hôm nay, bố của lão Chu bị bệnh, trùng hợp là lúc này công ty của ông ấy nhất thời không xoay được nhiều tiền như vậy, liền tới hỏi vay bạn bè thân thích. Không ngờ rằng, đám bạn thấy lão Chu thì tránh mặt như tránh dịch, đều thoái thác nói mình không có tiền.

Bạn nói xem, nếu không phải thật sự gặp phiền toái, làm sao có thể hiểu được lòng người rốt cuộc đen trắng thế nào? Tâm người đó là thật hay giả, là ấm hay lạnh, tất cả đều cần thời gian lâu mới có thể nhìn ra được.

Một người đối xử với bạn tốt hay không tốt, chỉ có ở chung lâu ngày mới biết rõ; một người đối với bạn có thật lòng hay không, chỉ khi gặp chuyện mới có thể sáng tỏ. Người thực sự tốt với bạn, bất luận là bạn giàu hay nghèo, đều đối đãi với bạn như lúc ban đầu; mà những người dùng hư tình giả ý đối đãi với bạn, thì điều họ sợ nhất chính là phiền phức của bạn.

Yêu lâu mới biết chân tình

Chúng ta vẫn thường nói, một người yêu hay không yêu bạn, không ở chỗ anh ta nói với bạn những gì, mà là xem anh ta đã vì bạn làm được điều chi, nhưng vẫn luôn có nhiều cô gái như vậy, lại bị một hai câu êm tai làm mềm lòng. Bạn vì những lời nói đó mà động tâm, lại không biết rằng những câu đó đã được anh ta tập luyện một cách thành thục rồi, đã từng ba hoa với biết bao cô gái.


Anh ta từng nói, bạn là cô gái đẹp nhất mà anh ta từng gặp, nhưng thực ra đó chỉ là câu nói hoa mỹ để lấy lòng. Anh ta từng nói tương lai nhất định sẽ ở bên cạnh bạn mãi mãi, nhưng rốt cuộc cái “mãi mãi” đó tồn tại được bao lâu? Ngồi nghe anh ta nói những lời yêu thương ngon ngọt, chi bằng xem thử anh ta từ đầu tới cuối đã làm được cho bạn những gì?

Vào mỗi lần sinh nhật bạn, anh ấy sẽ lặng lẽ vì bạn mà chuẩn bị những món quà, hay đến cuối ngày mới gọi điện thoại hỏi bạn muốn cái gì? Nghe được những tâm nguyện của bạn, anh ấy sẽ dốc hết tâm huyết thực hiện cho bạn, hay chỉ coi những lời đó như gió thoảng qua tai mà chẳng thèm đoái hoài?



Vậy mới nói, chớ nên vì những lời đường mật mà mất đi lý trí. Một người yêu bạn thật lòng hay không, vẫn là phải xem ở chỗ anh ta đã vì bạn mà thực hiện những gì! Yêu lâu rồi, mới có thể hiểu được đâu là chân tình, đâu là giả ý.

Ai sẽ quan tâm tới bạn?

Có đôi khi, bạn không té ngã thì sẽ không biết ai nguyện ý dừng lại chờ bạn; không có việc cần giúp đỡ, thì sẽ không biết ai ở thời khắc then chốt quan tâm đến bạn. Có người, mặc dù từng cùng bạn nâng chén thâu đêm suốt sáng, kết quả cũng bất quá là bạn nhậu bên ngoài. Có người, mặc dù chỉ như bèo nước gặp nhau, nhưng lại nguyện ý đưa tay giúp đỡ bạn trong thời khắc bần cùng nhất.

“Tưới cây cần tưới vào rễ, kết giao người phải xét chân tâm”, người a dua nịnh hót khi bạn đang ‘quan trường rộng mở’ thì chỉ là bạn nhậu qua đường; còn người ở lại lúc bạn nghèo túng khốn khó mới thực sự là người có thể chung hoạn nạn, mới đáng để kết giao lâu dài.

Tình bạn là như thế, tình yêu cũng như thế, chuyện tình cảm trên thế gian này đều phải đợi thời gian giúp bạn sàng lọc ra, ai mới là người đối với bạn thật lòng thật dạ. Trong quyển sách “Bản chất của cô độc” có một câu nói: “Người không yêu ta, thì tình yêu sẽ chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài”.

Cả đời chúng ta sẽ gặp được rất nhiều người, nhưng người có thể đi cùng chúng ta hết chặng đường này lại vô cùng ít. Người đối tốt với bạn, không cần dùng những lời hoa mỹ để nói cho bạn biết, mà sẽ dùng hành động để thể hiện lòng mình. Nguyện cho tất cả những người dám cho đi chân tình, sẽ nhận lại được chân tình.

Theo Tinhhoa

9/15/2019

Đời người có 3 kiểu, biết bạn thuộc kiểu nào để sống bình an hạnh phúc

Đời người có 3 kiểu, biết bạn thuộc kiểu nào để sống bình an hạnh phúc

doi-nguoi-co-3-kieu-ban-se-chon-kieu-nao-de-song-hanh-phuc

Bạn hoàn toàn có quyền chọn cho mình một cuộc sống tích cực hơn nếu như thấu hiểu những đạo lý này.

Một hôm, thầy giáo dẫn theo học trò chèo thuyền dạo quanh khu hồ. Khi thuyền chạy đến giữa hồ, ông hỏi đám học trò: “Có một thứ còn chạy nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng, trong nháy mắt có thể xuyên qua hệ Ngân Hà, đến được những nơi xa xôi… Các em biết đó là gì không?”.

Đám học trò tranh nhau trả lời: “Cái này em biết, cái này em biết, đó chính là tư tưởng!”.

Thầy giáo hài lòng gật đầu và tiếp tục đặt câu hỏi: “Thế thì có một thứ chạy chậm hơn cả rùa, khi những bông hoa mùa xuân thi nhau nở rộ, nó vẫn còn dừng lại ở ngày Đông. Khi đầu tóc người ta đã bạc trắng hết cả, nó vẫn giống như bộ dạng của một đứa trẻ, đó lại là gì đây?”.

Đám học trò vẻ mặt ngơ ngác, không đoán ra được.

“Còn nữa, nó không tiến lên mà cũng không thụt lùi, không có sinh cũng không có tử, trước sau vẫn trôi lơ lửng ở một địa điểm nhất định. Ai có thể nói cho thầy biết, đây lại là chuyện gì đây?”.

Đám học trò vẫn ngơ ngác, đưa mắt nhìn nhau.

“Đáp án đều là tư tưởng cả! Chúng chính là ba loại biểu hiện trong tư tưởng, nhìn từ một góc độ khác, cũng có thể ví với ba kiểu đời người”. Thầy giáo nhìn đám học trò của mình đang chăm chú lắng nghe, tiếp tục giải thích:

“Kiểu thứ nhất chính là đời người biết không ngừng cố gắng vươn lên, tràn đầy niềm tin và hy vọng vào ngày mai. Tâm hồn của kiểu người này không bị thời gian, không gian hạn chế. Người đó giống như một mũi tên đã được bắn đi và bay xa mãi, đến một ngày sẽ vượt trên vận tốc ánh sáng, chỉ huy vạn vật”.

“Kiểu thứ hai chính đời người lười biếng. Kiểu người này mãi mãi rơi ở phía sau lưng của người khác, nhặt lấy những thứ mà người khác vứt đi, họ thế nào cũng bị lãng quên”.

“Kiểu thứ ba chính là đời người sống mơ mơ màng màng. Khi một người từ bỏ cố gắng, sống cuộc đời tạm bợ, vận mệnh của họ bị sương giá bao trùm, không có bất cứ cơ hội nào đến gõ cửa. Cuộc đời của họ nói vui cũng không đúng, mà buồn cũng chẳng phải.

Đây là một đời nổi chìm, không bến đỗ, giống hệt như cái vỏ trống không của con sứa bồng bềnh trong biển, không tồn tại trong thế giới hiện thực, cũng không ở trong mộng cảnh”.


Đám học trò nghe xong chợt ngơ ngẩn người, lại đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn vào mặt nước hồ phẳng lặng như một mặt gương soi. Bất giác, thầy giáo lại lên tiếng:

“Nếu có thể khiến cho lòng mình phẳng lặng như mặt nước hồ này, các em mới có thể nhìn thấu được mình đang là kiểu người nào và cần phải đi về đâu”.

Cuộc sống này nằm trong tay bạn. Bạn hoàn toàn có quyền chọn cho mình một con đường sinh mệnh. Tất cả đều phụ thuộc vào thái độ của bạn. Nhìn cuộc đời qua lăng kính nào, nó sẽ hiện lên trước mắt màu sắc đó.

Ngựa chạy nghìn dặm, bước chân phóng khoáng, đạp đất đội trời nhưng lừa thì chỉ quanh quẩn kéo thóc cối xay, chịu cột mình nơi xó bếp. Quãng đường của chúng đi suốt cuộc đời có thể dài bằng nhau. Nhưng ngựa thì đã kinh qua bao thử thách, gội nắng tắm mưa, dầu sương dãi gió, thâu nhận biết bao cảnh tượng hùng vĩ núi sông vào tầm mắt. Còn lừa thì suốt đời chỉ biết đi vòng tròn, điều lớn nhất nó nhìn thấy chỉ là chiếc cối xay, thảm thương không sao kể xiết. Vậy bạn muốn mình là ngựa chạy nghìn dặm hay lừa xay thóc nơi xó tối?

Theo DKN

9/09/2019

Muốn người khác thay đổi, trước tiên hãy thay đổi chính mình

Muốn người khác thay đổi, trước tiên hãy thay đổi chính mình

muon-nguoi-khac-thay-doi-truoc-tien-hay-thay-doi-chinh-minh

Cuộc sống khó tránh khỏi những điều không như ý. Đôi khi chỉ vì một vài câu chuyện cỏn con mà chúng ta sinh ra những cảm xúc tiêu cực, ví dụ như oán trách, đố kỵ, ghen tuông, lo âu, buồn chán… Nhưng kết quả không những không thay đổi được gì, mà còn khiến bản thân rơi vào trầm cảm.



Mấy ngày trước, cô bạn đồng nghiệp của tôi đến công ty trong tâm trạng não nề. Chuyện là bố chồng của cô có một đứa cháu ngoại mà ông rất yêu quý. Hễ cháu mở miệng xin tiền, ông đều đáp ứng mà không suy nghĩ gì. Thậm chí nếu không có tiền, ông lại chạy ra ngoài hỏi mượn hàng xóm.

Lúc đầu, cô bạn tôi chỉ biết rằng bố chồng thường hay cho cháu tiền tiêu vặt, chứ không hay rằng những lúc không có tiền ông đều phải vay mượn bên ngoài. Mãi gần đây một người hàng xóm mới kể cho cô biết sự tình, rằng thấy ông lớn tuổi như vậy rồi nên trong lòng họ không nỡ từ chối, nhưng nếu cho mượn thì rất lâu cũng không thấy ông trả. Hơn nữa cả xóm ai ai cũng biết tiền vay được ông đều đưa cho cháu ngoại tiêu hoang.

Cô bạn tôi nghe xong rất bất bình, bèn góp ý với bố chồng. Cô giải thích rằng cho tiền một cách vô tội vạ như vậy sẽ chỉ khiến cháu ngày càng hư hỏng mà thôi.


Nhưng lời nói để ngoài tai, mấy hôm trước ông lại ra ngoài vay tiền cho đứa cháu trả nợ. Cô ấy biết được liền kể lại với chồng, hy vọng anh có thể khuyên nhủ ông đôi lời. Nào ngờ vợ chồng cô vì một lời không hợp mà tranh cãi nảy lửa, khiến cô đến lúc dắt xe đi làm mà nước mắt vẫn lưng tròng.

Có câu: “Dẫu là quan thanh liêm cũng không quản nổi chuyện nhà người ta”, chuyện trong nhà người ta, thị phi đúng sai thế nào quả thật là rất khó nói cho rõ ràng. Nhìn từ bề mặt, bố chồng cô nuông chiều cháu ngoại đến mức có thể làm hư đứa nhỏ, trong khi những đứa cháu nội khác lại không được ông quan tâm đúng mực. Cô nói rằng, cô cũng không mong cầu bố chồng sẽ cho tiền cả cháu nội lẫn cháu ngoại, mà chỉ mong ông có thể tích cóp chút ít, để những khi con cái vắng nhà ông còn có tiền phòng thân. Hơn nữa, đứa cháu ngoại mà ông cưng chiều đúng thật là cái thùng không đáy, vậy mà ông lại chẳng tỉnh táo nhận ra.

Cô bạn tôi vì không khuyên được bố chồng mà luôn cảm thấy bất lực, và cũng không biết phải nói với ông như thế nào cho phải.

Tôi bèn khuyên cô rằng, nếu đã không thể thay đổi người khác chi bằng hãy thử thay đổi chính mình. Cũng giống như một ly nước sôi làm bỏng đôi tay của bạn, thay vì oán trách cốc nước, hãy đeo một đôi bao tay thật dày. Vậy thì những bất bình trong lòng kia, chi bằng hãy buông xuống, đừng hao tổn tinh thần vì chuyện này nữa, cũng đừng cãi nhau với chồng mà vừa khiến bản thân không vui lại vừa khiến chồng khó xử. Cô gật đầu và nói với tôi rằng, buông xuống khiến bản thân mình thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Kết thúc cuộc chuyện trò với cô, tôi lại nghĩ về bản thân mình. Những lúc tôi không vui, chẳng phải cũng là vì tôi đã đòi hỏi người khác thay đổi theo ý mình hay sao? Nếu không được thì trong tâm tôi luôn oán trách mãi không thôi. Nhưng trên thế gian này có bao nhiêu điều có thể được như lòng ta mong muốn?




Trước những mâu thuẫn, điều đầu tiên nên nghĩ đến không phải là làm thế nào để thay đổi người khác, mà là làm thế nào để thay đổi tâm thái, kiểm soát được những cảm xúc phụ diện của chính mình. Sau đó khi tâm thái bình hòa mà tĩnh lặng quan sát, xem sự tình này sẽ phát triển như thế nào, bạn sẽ không còn dính mắc vào chuyện ai đúng ai sai nữa rồi. Làm được như vậy, thì dù cho mâu thuẫn có thể giải quyết được hay không, kỳ thực bạn đã nhảy thoát ra khỏi nó rồi.

Đừng quên rằng đêm qua bão tố mưa giông mãnh liệt thế nào, thì sáng sớm nay thức dậy bạn luôn thấy ánh mặt trời rực rỡ ngoài hiên. Khi đứng trước những mâu thuẫn, thay đổi chính mình mới thật sự là con đường tươi rói ánh bình minh.

Thuận An

9/08/2019

Đừng cố cải biến thế giới, chỉ cần thay đổi chính mình là đủ

Đừng cố cải biến thế giới, chỉ cần thay đổi chính mình là đủ

dung-co-cai-bien-the-gioi-chi-can-thay-doi-chinh-minh-la-du

Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện cổ tích lạ lùng mà trí tuệ.

Ngày xưa, có một vị vua cai trị cả một vương quốc rộng lớn. Một ngày nọ, ông quyết định vi hành đến những vùng đất xa xôi nhất của đất nước. Những con đường ông đi qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Khi trở về cung điện, nhà vua phàn nàn rằng chân ông rất đau.

Bực mình vì bị những cơn nhức mỏi hành hạ, ông ra lệnh cho tất cả các con đường trong vương quốc phải được bao phủ bằng da súc vật. Đây là một mệnh lệnh rất khó thực hiện và tốn kém cả về sức người, sức của nhưng không ai dám khuyên can nhà vua.

Thế rồi cuối cùng, một người hầu khôn ngoan đã dũng cảm đứng ra can gián. Anh ta nói:

"Tại sao Người không cắt những miếng da bò êm ái phủ quanh đôi chân trần của mình? Như vậy, không những chân Người sẽ không còn bị đau khi đi qua những con đường gập ghềnh sỏi đá nữa mà cả vương quốc cũng sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, công sức, của cải!"



Nhà vua rất ngạc nhiên trước lời đề nghị lạ lùng của người hầu, nhưng rồi sau đó ông cũng đã đồng ý. Vậy là đôi giày đầu tiên trong lịch sử đã ra đời.


Khi gặp chuyện không như ý, điều bạn nghĩ đến đầu tiên là thay đổi người khác, thay đổi hoàn cảnh hay là thay đổi chính bản thân mình? Kỳ thực, thay đổi người khác rất khó, vì ai cũng có quan niệm cố hữu và tự tôn của bản thân. Thay đổi thế giới này lại càng khó hơn. Điều duy nhất bạn có thể nắm chắc, đó chính là thay đổi bản thân mình.

Đừng coi thường sức mạnh của bản thân. Chỉ một niệm thiện ác của bạn cũng có thể cảm ứng cả trời đất. Tiến sĩ Masaru Emoto, tác giả cuốn sách “Thông điệp của Nước”, đã tiến hành các thí nghiệm và quan sát được rằng: dưới tác dụng của các suy nghĩ tích cực (thiện niệm) của con người, nước hình thành các tinh thể vô cùng hài hòa đẹp đẽ, thậm chí nước bị ô nhiễm nghiêm trọng cũng được thanh lọc và trở nên thuần tịnh trở lại.

Cơ thể bạn và người khác có hơn 70% là nước, cây cỏ muông thú cũng vậy. Nếu chúng ta tìm lại được thiện niệm, chúng ta sẽ thanh lọc cơ thể chính mình, từ đó trở nên xinh đẹp và khỏe mạnh. Nếu chúng ta bảo trì được thiện niệm, chúng ta sẽ thanh lọc môi trường và những người xung quanh. Thiện niệm của chúng ta có thể cải biến cả thế giới này.


Nguồn: Sưu tầm

9/05/2019

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người châu Âu, Mỹ và Trung Quốc

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người châu Âu, Mỹ và Trung Quốc

tien-va-gia-dinh-dieu-gi-quan-trong-hon-day-la-cau-tra-loi-cua-nguoi-chau-au-my-va-trung-quoc
Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa? 

Ngày nọ, một nhóm bạn thân người Úc đã trò chuyện cùng một anh bạn người Trung Quốc. Chủ đề mà họ nói đến là mức coi trọng gia đình của người Trung Quốc và người Úc khác nhau như thế nào.



Thật bất ngờ, mấy anh bạn người Úc này đã thẳng thắn nói: “Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.

Những người bạn thân người Úc này lại chân thành nói tiếp:

“Không kể là ở Úc hay ở Trung Quốc, người Trung Quốc các cậu xác thực là rất chăm chỉ, các cậu ở nước ngoài cũng đều tiết kiệm được nhiều tiền hơn so với người bản địa. Nhưng tớ không cho rằng người Trung Quốc các cậu có tố chất làm ăn hơn, mà là các cậu tiết kiệm hơn chúng tớ.

Có thể tiết kiệm là nhờ hạ thấp tiêu chuẩn cuộc sống đi. Các cậu bình thường rất ít khi đi quán bar, thậm chí cuối tuần hoặc ngày nghỉ cũng đều không dám nghỉ ngơi. Quần áo đều là mua từ bên Trung Quốc đem sang đây, bởi vì mua ở bên đó rẻ hơn, tớ thậm chí còn nhìn thấy có du học sinh Trung Quốc còn mang theo rất nhiều chén đĩa sang đây”.

“Các cậu sẽ làm việc không quản ngày đêm, phó mặc con cái cho ông bà chăm sóc. Ngoài việc quan tâm thành tích học tập của con cái ra, thì bận rộn đến nỗi rất ít khi chơi cùng chúng. Ngày lễ Giáng Sinh, thậm chí còn không nghỉ ngơi. Vậy nên, những đứa trẻ người Hoa các cậu mặc dù thành tích học tập rất ưu tú, nhưng chúng luôn cảm thấy lạc lõng. Chúng cảm thấy so với các bạn, điều mà bố mẹ quan tâm hơn là khoản tiền thu nhập của gia đình, là điểm số học tập của chúng, chứ không phải là bản thân chúng có vui vẻ hạnh phúc hay không”.

“Đúng là tôi biết cậu muốn nói gì. Người Trung Quốc các cậu nói như vầy, là vì con cái nên ráng kiếm thêm chút tiền cho chúng sau này. Nhưng mỗi một đời đều nói bản thân kiếm tiền là vì đời sau, thế thì rốt cuộc đời nào sẽ thật sự dùng khoản tiền này đây?”.

“Cuộc đời là ngắn ngủi như thế, các cậu mượn cớ là vì tương lai của gia đình, mà đã hy sinh gia đình của hiện tại. Tôi thật không hiểu tổn thất này nên phải bù đắp như thế nào nữa! Sao các cậu còn có thể dùng quan niệm này mà lấy làm làm tự hào đây?”.

“Các cậu vì công việc, có thể chấp nhận vợ chồng phải sống ly thân trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng trong con mắt chúng tớ, vợ chồng không ở bên nhau từ 3 tháng trở lên, trên cơ bản thì đã nên cân nhắc đến chuyện ly hôn rồi.

Vậy nên chúng tớ nếu được cử sang nước ngoài làm việc, thì nhất định phải là cả gia đình cùng đi, vợ của tôi, con cái của tôi đều phải cùng chuyển sang đây. Nếu như họ không đồng ý sang, tớ sẽ không thể tiếp nhận công việc này, bởi so với công việc thì dĩ nhiên gia đình quan trọng hơn rồi.

Tớ thậm chí còn nghe nói ở Trung Quốc có vợ chồng mấy chục năm đều chia nhau sống ở hai nơi, đến lúc nghỉ hưu mới có thể sống chung với nhau. Đây là sự thật quá đau lòng. Lẽ nào các cậu không thể vì gia đình mà từ bỏ công việc sao? Có thể tìm một công việc khác cũng được mà!”.

Người Trung Quốc chấp nhận vì công việc mà phải rời xa con cái. 

“Trong công ty Trung Quốc của tôi có một nhân viên rất xuất sắc, nhưng vợ con lại sống ở thành phố khác, mỗi một tháng thậm chí hai tháng mới có thể gặp nhau một lần. Tại sao một trong hai người lại không thể từ bỏ công việc chứ? Tôi biết có rất nhiều người làm việc ở thành phố, họ thậm chí chỉ một năm mới về thăm nhà một lần, đều nói là kiếm tiền vì gia đình, nhưng tiền như vậy, có nhiều hơn nữa, lại có ý nghĩa gì đâu?”.

Biết bao nhiêu phụ huynh, từ sớm đã hy sinh tuổi thơ của con cái, cuối tuần bôn ba trên đường đến các lớp phụ đạo, học thêm các loại. Đợi đến khi hết tiểu học, thì bản thân xem như đã được giải thoát rồi! Nhưng tiểu học xong rồi, phát hiện trung học cũng có lớp học thêm, hơn nữa còn nhiều hơn, tụi trẻ con chính là không có thời gian để vui chơi nữa!

Đợi khi con cái lên đại học thì coi như đã xong nhiệm vụ rồi … Nhưng con cái học xong đại học rồi, đến lúc tìm kiếm công việc vẫn phải bận tâm như vậy!

Đợi đến khi con cái có công việc ổn định rồi, thì tưởng như không còn gánh nặng gì nữa … Tuy nhiên, công việc tìm được rồi, lại bắt đầu bận tâm chuyện hôn sự, nhà cửa cho con cái! Sau khi con cái kết hôn rồi, thì tôi không cần phải bận tâm gì nữa! Nhưng kết hôn, có nhà có cửa rồi, thì chúng lại sinh cháu để bế rồi!

Bao nhiêu nỗi lo toan, dù có muốn quản cũng không quản được hết, cứ lặp đi lặp lại như vậy không dứt. Tầm mắt của chúng ta vẫn luôn nhìn về phía trước; vì tương lai, hôm nay tích lũy sức khỏe, tích lũy văn bằng, tích lũy tiền bạc. Kết quả bản thân lại than trời trách đất, tầm mắt của chúng ta không có lúc nào sống ở hiện tại. Nhiều người đến cuối đời đã nhận ra rằng, cả một đời không có lấy một ngày sống vì bản thân mình.

Kỳ thực, rất nhiều người chính là đang sống như vậy!

Vậy nên, có nhận xét rằng: Người có tín ngưỡng nhất là người châu Âu; người biết hưởng thụ nhất là người Mỹ; từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, đều chứa đầy cạnh tranh và áp lực là người Trung Quốc.

Một đời của đại đa số người châu Âu


0 – 10 tuổi: Tham gia đội nhạc trong trường, học tập âm nhạc cổ điển;

10 – 20 tuổi: Tổ chức nhóm nhạc của mình, tiến hành thưởng thức các loại âm nhạc;

20 – 30 tuổi: Chịu nhận ảnh hưởng của văn hóa nghệ thuật Gothic;

30 – 40 tuổi: Đội nhạc bắt đầu chính thức đi vào tuyến đường “màu kim loại đen”;

40 – 50 tuổi: Nhớ lại sự hồn nhiên của tuổi thơ, bắt đầu trở về cuộc sống “tràn đầy màu sắc”;

50 – 60 tuổi: An định lại, tìm kiếm tình cảm ấm áp, sống cuộc sống bình yên;

60 – 70 tuổi: Đến giáo đường tổng kết một đời của mình;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già cùng con cái;

Sau khi chết: Yên tâm nằm ở trên một miếng đất thuộc về mình.

Một đời của đại đa số người Mỹ




0 – 10 tuổi: Tham gia các loại hoạt động tập thể như khảo sát, khám phá các vùng đất;

10 – 20 tuổi: Theo đuổi ước mơ;

20 – 30 tuổi: Tìm kiếm cho mình một công việc ổn định;

30 – 40 tuổi: Cuối cùng tìm ra được mục tiêu theo đuổi của đời mình, hưởng thụ cuộc sống, có nhà cửa, có xe hơi, có con cái;

40 – 50 tuổi: Thỉnh thoảng trải qua kỳ nghỉ dài sau áp lực công việc;

50 – 60 tuổi: Tận hưởng cuộc sống, du lịch;

60 – 70 tuổi: Bắt đầu viết hồi ký, du lịch;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già;

Sau khi mất: Thông thường được đưa vào nghĩa trang công cộng.

Một đời của đại đa số người Trung Quốc

Một đời của người Trung Quốc trôi qua trong bon chen, lo lắng.

0 – 10 tuổi: Bị ép phải học tập các loại kỹ năng, không ngừng kiểm tra cấp bậc, đa số đều là bởi sĩ diện và mong đợi của bố mẹ;

10 – 20 tuổi: Gặm nhấm cả một núi sách, ứng phó các loại kỳ thi dồn dập kéo đến như sóng biển.

20 – 30 tuổi: Nộp sơ yếu lý lịch khắp nơi, lo lắng bản thân không tìm được công việc;

30 – 40 tuổi: Trở thành nô lệ của nhà cửa, xe cộ;

40 – 50 tuổi: Bận tâm lo lắng cho tương lai của con cái, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng dự trữ tiền bạc;

50 – 60 tuổi: Cuối cùng đã có được cuộc sống của mình, lại phát hiện đã sắp phải nghỉ hưu, lại bắt đầu lo lắng sau khi nghỉ hưu phải làm gì;

60 – 70 tuổi: Bỏ ra phần lớn sức lực để dưỡng sinh, lại phát hiện còn phải trông nom cháu;

70 – 80 tuổi: Cuối cùng an định lại để hưởng ngày tháng cuối đời;

Trước lúc chết: Phát hiện thì ra một một miếng đất ở khu nghĩa trang lại có giá "cắt cổ".

Người ta vẫn thường nói rằng, đời người trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Vậy trong những năm tháng của đời mình, bạn đã có lúc nào để tâm mình lắng lại và cảm thấy bình yên hạnh phúc bên gia đình mình; hay phải luôn bôn ba bận rộn chấp nhận làm nô lệ cho vô vàn những thứ khác!

Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa?

Cuối cùng, hành trình của một đời người là trôi qua như vậy, bạn muốn sống như một người Âu châu, Mỹ hay là một người Trung Quốc như đã kể ở trên? Đều là do bạn quyết định vậy!