Showing posts with label Gia đình. Show all posts
Showing posts with label Gia đình. Show all posts

7/30/2019

Sai lầm của chúng ta là nổi nóng với người thân nhưng lại khoan dung với người lạ

Sai lầm của chúng ta là nổi nóng với người thân nhưng lại khoan dung với người lạ

sai-lam-cua-chung-ta-la-noi-nong-voi-nguoi-than-nhung-lai-khoan-dung-voi-nguoi-la

Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là dễ dàng nổi nóng với người thân, nhưng lại kiên nhẫn và khoan dung với người xa lạ…

Một người bạn kể cho tôi câu chuyện anh vừa trải qua: 

“Anh biết không, tôi dùng tất cả những gì mình có, từ khả năng, vật chất, cho đến tiền tài để giúp đỡ cậu bạn thân đang gặp rắc rối. Nhưng kết quả thì… anh đoán xem cuối cùng thế nào? Một lời cảm ơn cũng không có! Thế mà anh ta còn nói đùa với tôi rằng hãy làm nhiều thêm một chút. Tốt xấu gì cũng là do tôi bỏ tiền túi, vận dụng các mối quan hệ quen biết, hết sức mình giúp đỡ anh ta. Tôi không cầu mong anh ta phải mang ơn, nhưng ít nhất cũng phải nói một câu cảm kích chứ!”.

Tôi an ủi anh bạn: “Có thể với cậu ấy anh là người quá thân thiết, nói lời cảm ơn thì dường như khách khí. Chẳng phải cậu ta đã nói đùa là anh hãy giúp lâu hơn chút nữa sao?”.

Chúng ta cũng vậy, rất dễ dàng phạm phải sai lầm tương tự: Đối xử với người ngoài thì cung kính, còn đối với thân nhân thì lại quá hà khắc. Chúng ta thường hay thể hiện phần bản tính xấu nhất trước mặt người thân thiết của mình.

Ví như những lúc tâm trạng không tốt, chúng ta có thể trút giận lên anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Những lúc nghe cha mẹ nhắc nhở, chúng ta lại không ngừng oán trách phàn nàn, thậm chí lời nói ra cũng thiếu đi vài phần tôn kính. Nào là “Ba mẹ nói nhiều, con không chịu được nữa”, nào là “Cứ để con làm theo ý của con, ba mẹ nói nhiều quá con không chịu được”... Những lời nói vô tình của ta khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân lại mang tội bất hiếu.

Cha mẹ đã phải cực nhọc vất vả để nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn thành người. Nhưng chúng ta thì sao? Những lúc cha vì chúng ta mà rong ruổi mưu sinh, còn mẹ vì chúng ta mà tận tình chăm sóc, có bao giờ chúng ta nói một câu “Cám ơn cha mẹ, cha mẹ cực khổ quá rồi”? Hay chỉ là những lời than phiền trách cứ: “Con không thích cha chạy xe ôm, không thích cha làm phu hồ!”, “Thức ăn mẹ xào mặn lắm, con chẳng thể nuốt trôi”… Có khi nào chúng ta thử nghĩ một chút, rằng nghe những lời than phiền ấy cha mẹ có đau lòng hay không?

“Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục
Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành”


Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là thể hiện bản tính tồi tệ nhất và mặt xấu nhất trước mặt người thân quen, nhưng lại dành sự kiên nhẫn và bao dung cho những người xa lạ.

Khi đối đãi với người thân thiết, chúng ta thường hành động theo thói quen dưỡng thành tự nhiên: Chẳng biết lễ phép, không dịu dàng hòa nhã, quên mất phải kính trên nhường dưới. Nếu không phải là kêu la om sòm, không ngừng trách móc, thì cũng là lơ đãng chẳng quan tâm, ngó lơ chẳng trả lời.

Cũng bởi vì quan niệm rằng người thân vốn đã quá quen thuộc, nên chúng ta quên mất phải lễ phép lịch sự, để rồi dần dần mất đi sự kiên nhẫn, khoan dung và tôn trọng.

Muốn thương yêu, đầu tiên phải thấu hiểu

Khi con đã trưởng thành, nhiều bậc cha mẹ lựa chọn sống tách biệt với con cái. Lý do là vì họ sợ gặp phải mâu thuẫn, sợ rằng con cái quay ra dạy bảo chỉ dẫn họ đủ điều. Hai thế hệ luôn có quan điểm và cách sống khác nhau.

Trong gia đình thường xảy ra sự bất đồng giữa cha mẹ và con cái. Nhẹ thì trách móc, hậm hực, nặng thì bất mãn, không nhìn mặt nhau. Hiển nhiên cha mẹ nào cũng muốn con cái được hạnh phúc, và ngược lại, có đứa con nào lại không mong cha mẹ hạnh phúc? Ấy vậy mà hai bên lại gây khổ cho nhau!

Tại sao cha mẹ không hiểu con? Tại sao con không theo ý cha mẹ? Cũng bởi vì cả hai bên không thể thấu hiểu nhau mà cứ cố tình đưa cho người kia thứ mình cho là đúng.

Có một cặp vợ chồng cao niên, mặc dù con cái họ vô cùng hiếu thảo, mỗi tháng đều chu đáo gửi tiền phụng dưỡng, nhưng ông bà vẫn kiên quyết không sống cùng các con. 

Hai ông bà nói: Người già không thể sống cùng với những người trẻ hiện đại vì cả hai bên đều có lối sống khác nhau. Ở cùng một chỗ sẽ chỉ phiền toái đôi bên, tốt hơn hết là nên ở riêng, thoải mái không bị ai ràng buộc.

Ông lão kể rằng, các con đều đối xử với ông rất tốt, cũng rất hiếu thuận. Nhưng khi ở trước mặt chúng ông cảm thấy mình như đứa trẻ mắc phải sai lầm nào đó. Ông sợ rằng chúng xem ông bà như con trẻ mà quay ngược lại giáo dục mình:

– Sao cha không đánh răng trước khi đi ngủ, miệng của cha sẽ mùi lắm.

– Sao cha không thích tắm, cổ áo đều bị đen dơ thế này.

– Người già không nên ăn quá nhiều thịt và đồ ngọt, dễ mắc bệnh.

– Sao cha mẹ lại chăm cháu theo cách đó, như thế là không đúng, phải như vầy, như vầy…

Cha mẹ nào cũng hy vọng được con cái thể hiện tình yêu thương. Nhưng đôi khi con cái vì quá thân quen mà đánh mất đi sự tôn trọng và lòng kiên nhẫn, quên đi tâm trạng và lòng tự ái của cha mẹ mình.


Người cao tuổi rất khát khao tình cảm, ai chẳng muốn con cháu quây quần ríu rít. Nhưng ngoài những khoản chu cấp về vật chất, họ còn mong muốn được tôn trọng. Họ hồi tưởng con mình của ngày xưa, ngây thơ vui vẻ mà nắm lấy vạt áo họ không muốn rời. Trong mắt cha mẹ con dù có trưởng thành đến đâu cũng vẫn là đứa trẻ, vậy nên bản năng bảo vệ con cái của cha mẹ vẫn rất mãnh liệt, sợ rằng không có mình thì con cái sẽ lầm đường, sẽ lạc lối.

Vì sao chúng ta không thể kiên nhẫn với người thân của mình? Là bởi vì chúng ta cho rằng người thân thiết nhất sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình mà đi. Cho dù chúng ta có phạm sai lầm, và dù có làm họ tức giận, họ cũng sẽ không bao giờ trách tội chúng ta.

Lúc còn bé, cha mẹ nói gì chúng ta đều cho là đúng, mỗi người con đều tin rằng cha mẹ là toàn năng, không gì không làm được. Đến khi trưởng thành, ta mới phát hiện thì ra cha mẹ cũng chỉ là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm. Thế rồi những mộng tưởng tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính chúng ta. Nhưng rồi theo thời gian, không biết từ khi nào chúng ta không còn đối chọi với cha mẹ nữa, thậm chí còn thấy thương tâm khi nhận ra rằng cha mẹ đã già rồi, cũng cần người chăm sóc. Lúc ấy trong lòng mỗi người đều cảm thấy day dứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.

“Có phải cha mẹ hứa nhau từ kiếp trước
Tạc lại hình con nguyên vẹn trái tim người”

Tình cảm thật sự rất mong manh, bất kể là tình thân, tình bạn bè, tình yêu hay là hôn nhân đều rất mong manh dễ vỡ. Đừng đợi cho đến khi có vết nứt thì mới bắt đầu hàn gắn, bởi một khi đã xuất hiện vết nứt thì dù cho bạn có làm bất kì điều gì cũng khó mà khôi phục trở lại hình dáng ban đầu.

Ngay cả những người thân thiết nhất, nếu như chúng ta có những lời nói vô tình hay hành động thiếu tôn trọng cũng sẽ dễ làm họ bị tổn thương.

Thế nên, dù như thế nào, thì hãy tinh tế, cẩn trọng trong lời nói và hành động của bản thân mà chăm sóc yêu thương họ nhiều hơn. Đây không chỉ là cách thể hiện sự trân trọng người thân yêu mà cũng là cách đối nhân xử thế của một người trưởng thành chân chính.

7/17/2019

9 phẩm chất vàng của vợ giúp chồng thành công, giàu sang cả đời: Xem bạn có bao nhiêu?

9 phẩm chất vàng của vợ giúp chồng thành công, giàu sang cả đời: Xem bạn có bao nhiêu?

9-pham-chat-vang-cua-vo-giup-chong-thanh-cong-giau-sang-ca-doi-xem-ban-co-bao-nhieu

Sống trên đời, đàn ông hơn nhau không phải ở sự nghiệp, tiền tài mà hơn nhau ở người phụ nữ đi cùng. Nếu người vợ hội đủ 9 phẩm chất vàng dưới đây, chắc chắn sẽ giúp chồng giàu sang và hạnh phúc cả đời.

Trong tình yêu, đàn ông khác phụ nữ chính là nằm ở lý trí. Phụ nữ khi yêu hầu như, họ chỉ sử dụng con tim để điều khiển mình. Phụ nữ yêu ai sâu đậm chính là nguyện lấy người đó, bằng lòng sinh con cho đối phương.

Thế nhưng, đàn ông lại khác, đàn ông cũng biết yêu, nhưng họ yêu bằng lý trí. Họ có thể từng yêu tha thiết một người nhưng sẽ chọn một người khác làm vợ. Vì đơn giản, đàn ông chọn vợ không chỉ dựa vào tình yêu, mà còn từ những đức tính này của phụ nữ.

1. Chung thủy

Có thể nói, đàn ông xem lòng chung thủy của vợ chính là sĩ diện và tự trọng của mình. Sự phản bội của vợ là vết thương chí mạng vào lòng tự tôn của đàn ông. Do đó, với đàn ông, lòng thủy chung của vợ chính là điều đẹp đẽ nhất, giúp họ kiêu hãnh và tự hào. Hơn hết, một người vợ một lòng một dạ với chồng luôn là điều thôi thúc đàn ông quay về dù đã từng đi đến đâu.

2. Tình yêu

Bất cứ người đàn ông nào cũng mong vợ có đủ tình yêu và thủy chung dành cho mình. Họ phải hiểu rằng phụ nữ ở lại vì tình yêu, ra đi cũng có thể vì tình yêu.

Và họ không muốn là kẻ mất hết tự trọng vì một mai vợ không còn yêu mình. Tình yêu với đàn ông trong hôn nhân không cần quá nhiều nhưng nhất định phải đủ để duy trì tin tưởng và thấu hiểu. Đây cũng là nền móng để xây dựng gia đình cho con cái sau này.

Một gia đình có cha mẹ hạnh phúc thì những đứa con cũng sẽ có một thế giới quan ban đầu hạnh phúc. Tình yêu từ vợ không chỉ là động lực mà còn thể hiện mong muốn hạnh phúc của đàn ông trong tình yêu. Có yêu mới lấy, có tôn trọng mới ở bên, có thấu hiểu mới không bỏ đi, đó cũng là quan niệm của đàn ông trong hôn nhân.


3. Tròn bổn phận trong nhà

Một người vợ có thể chu toàn lo cho con, hiếu thuận với cha mẹ, cùng chồng vun vén gia đình luôn là ao ước của mọi đàn ông.Với đàn ông, gia đình chính là điều họ luôn muốn giữ gìn. Là con cái, là cha mẹ, là người thân.

Với họ, không điều gì hạnh phúc hơn khi trở về nhà đã thấy vợ con và cha mẹ vui vầy. Đó chính là khung cảnh giữ chân đàn ông trước mọi cám dỗ ngoài đời.

4. Ân cần chu đáo

Thực ra, đàn ông không cần một người vợ quá đẹp hay quá hoàn mỹ. Điều họ cần chính là một người vợ đủ ân cần cho họ bình yên và thoải mái.

Điều họ cần là một người bạn đời biết họ cần gì, mong muốn gì, ngay cả khi họ không tiện nói ra. Họ cần một người phụ nữ đủ sức giữ lửa trong nhà, đủ cho họ cảm giác muốn về nhà.

Sự chu đáo tinh tế của một người vợ đôi khi sẽ như chiếc neo để giữ con thuyền là đàn ông bớt rong chơi ngoài khơi biển.


5. Ngọt ngào khi cần

Phụ nữ có thể mạnh mẽ làm vợ làm mẹ, giúp chồng trong nhiều việc. Nhưng vợ cũng nên biết dịu dàng ngọt ngào khi cần. Đàn ông luôn cần một người vợ có thể trở nên nhỏ bé, nũng nịu, ngọt ngào để anh ấy chở che và yêu thương. Đó là nhu cầu nam tính không thể thiếu của đàn ông.

6. Chăm sóc con cái

Ngoài ra, nét đẹp của phụ nữ còn ở bản năng làm mẹ. Tình yêu của vợ dành cho con luôn khiến chồng nể trọng. Khi vợ có thể là người mẹ yêu thương và bảo vệ con, đàn ông tự khắc biết quý trọng vợ mình.

7. Khiến chồng bình tĩnh khi nóng giận

Đàn ông luôn là những kẻ dễ bộc phát dồn nén mà trở nên tức giận. Vợ phải là người nhẹ nhàng cương nhu đúng lúc. Chính sự dịu dàng và hiểu biết của vợ mới có thể giúp chồng hả giận.

8. Cần kiệm

Phụ nữ nên là bàn tay giữ tiền trong gia đình. Ở đó, vợ sẽ là người quản lý chi tiêu trong nhà, giúp chồng tiết kiệm và gìn giữ tài chính.

Đức tính cần kiệm của người vợ không chỉ khiến chồng nể mà còn càng yêu thương vợ hơn. Vì nhờ có vợ, chồng sẽ có ngày giàu có và đủ đầy hơn.

9. Biết nấu ăn

Bữa cơm của vợ luôn là mong muốn của mỗi người chồng sau giờ làm. Do đó, là phụ nữ có thể không giỏi nấu ăn, nhưng nên biết vào bếp vì chồng. Một bàn cơm nóng hổi, nhiều tiếng cười cũng đủ cho đàn ông cảm giác muốn về nhà.

Hơn hết, khi vợ biết nấu ăn sẽ có thể tạo thói quen cho chồng không thể tìm đâu được mùi vị của cơm gia đình.
Là đàn ông, thắng ai cũng tốt nhưng đừng cố hơn thua với vợ mình

Là đàn ông, thắng ai cũng tốt nhưng đừng cố hơn thua với vợ mình


Là đàn ông, thắng ai cũng tốt nhưng đừng cố hơn thua với vợ mình

Ai trong chúng ta, ít nhiều cũng đều có cái tôi của riêng mình. Những việc không vừa ý, nhẹ thì tỏ ý không vui, nặng thì tranh cãi để giành phần thắng, chứng minh bản thân mình đúng. Thế nhưng, trong tình yêu và hôn nhân, khi bạn giành chiến thắng sau một cuộc tranh cãi, khi đó tình cảm cũng đã rạn vỡ đi rồi.

Có hai điều đàn ông nhất định phải làm được, một là trách nhiệm làm trụ cột tài chính, mỗi tháng đều đưa tiền cho vợ, hai là trách nhiệm với cảm xúc của vợ mình. Hãy nhớ, vợ là người vì yêu thương mình mà hy sinh cả thanh xuân, nhan sắc, tự do, tuyệt đối không phải đối thủ. Đàn ông hơn thua với ai cũng được nhưng tuyệt đối đừng bao giờ tìm cách hơn thua với vợ.

Phụ nữ lấy chồng, thiệt thòi đủ đường, chồng có thấu?

Phụ nữ khi lấy chồng, rời xa căn nhà thân yêu để đến với một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thân một mình rời xa cha mẹ, anh chị em, chỉ có một điểm tựa duy nhất, ấy là chồng. Cuộc sống hơn 20 năm, bỗng chốc bị thay đổi trong nháy mắt. Ở đó, cô ấy phải cố gắng làm hài lòng người khác, phải miễn cưỡng gượng cười, miễn cưỡng vui vẻ.

Từ một cô gái tự do vô ưu vô lo, được bố mẹ chiều chuộng như công chúa nay lại phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Khi cô ấy mang thai, 9 tháng 10 ngày nặng nề, cơ thể từng chút, từng chút biến dạng đến mức không nhận ra. Tuy là thiên chức thiêng liêng thật đấy, hạnh phúc thật đấy, nhưng lại cũng xót xa biết bao nhiêu…

Đến ngày vượt cạn, họ cam tâm tình nguyện đón nhận những cơn đau mà những người đàn ông mãi mãi không thể tưởng tượng nổi để sinh cho chồng một đứa con máu mủ.

Để rồi sau đó như một điều hiển nhiên, thân hình cô ấy tàn tạ, ngực chảy xệ, bụng, đùi rạn nứt, phát tướng, mặt mũi phờ phạc…Từ cô gái xinh đẹp, thon thả bao chàng trai si mê, theo đuổi, vì ai mà cô ấy phải hy sinh tất cả, nhan sắc ấy, kiêu hãnh ấy. Sau sinh, cô ấy tình nguyện bỏ đam mê, mơ ước, bỏ luôn những cuộc vui bạn bè để làm một người mẹ, người vợ chu toàn.


Cô ấy đã từng tiêu xài không cần suy nghĩ, chuyện gì cũng chẳng cần bận tâm. Nhưng giờ đây không có thu nhập, đến chi tiêu cũng phải lo nghĩ, sợ chồng chê tiêu xài hoang phí… Những nỗi khổ này, đàn ông đã từng đặt mình vào để hiểu, để thấm, để thương vợ hơn chưa?

Vậy nên, đàn ông thắng ai cũng được đừng cố chiến thắng vợ mình

Thế nên, dù là hoàn cảnh nào, đàn ông cũng phải hiểu rằng, vợ cằn nhằn là bởi quá lo lắng cho chồng, vợ giận hờn là bởi mong mỏi được chồng quan tâm, yêu thương hơn. Đàn ông nghĩ đi, phụ nữ đã hy sinh đến vậy, thiệt thòi đến vậy, ngay cả mong ước nhỏ nhoi ấy cũng không thể xứng đáng có được hay sao?

Phụ nữ, khi bước vào hôn nhân, sinh con đẻ cái là đã lựa chọn đánh đổi tự do, đánh đổi nhan sắc và từ bỏ những cuộc vui để chấp nhận đứng sau, làm cái bóng cho một người đàn ông, chăm lo, săn sóc anh ấy.

Là vợ, vốn chẳng ai muốn hơn thua với chồng, thậm chí còn luôn tình nguyện nhận thua chồng mọi thứ, từ việc kiếm tiền, đến trước mặt bạn bè, người thân cũng đều nói tốt cho người đàn ông ấy.

Vậy nên, đàn ông đừng hèn hạ đến mức muốn hơn thua, đố kỵ với vợ mình. Có tranh cãi, đừng nhất định phải có người thắng người thua. Nhường cô ấy một câu, cô ấy sẽ tự khắc cảm kích mà thay đổi.


Đàn ông đừng tự cho mình cái quyền là trụ cột gia đình mà bắt vợ răm rắp nghe lời, làm theo ý. Nếu ngoài xã hội cô ấy được yêu quý, trong công việc cô ấy được trọng dụng, có cơ hội thăng tiến cũng đừng vì sợ thua thiệt mà kèn cựa, hãy ủng hộ nhau, cùng nhau cố gắng để xây dựng tổ ấm.

Ai cũng có tật xấu, không ai là hoàn hảo, nhưng thay vì chấp nhặt, soi mói, chỉ trích nhau, hãy giúp nhau nhận ra để sửa lỗi, để hoàn thiện, để trưởng thành hơn mỗi ngày. Ở ngoài xã hội, hơn thua với người đời là điều bình thường. Nhưng khi ở nhà, đàn ông mà muốn sống chết hơn thua với vợ thì chỉ là người đàn ông thất bại.

Suy cho cùng đàn ông tài giỏi đến mức nào cũng nên nhường nhịn vợ một chút. Trong hôn nhân, không có gì là mất mặt, không có gì là đáng xấu hổ khi nhẫn nhịn người bạn đời. Người đàn ông biết cách lấy lòng và yêu chiều vợ mới là người khôn ngoan. Vợ là người vì yêu thương chồng mà hy sinh mọi thứ, đừng xem vợ là kẻ thù, là đối tượng để nhất định phải chiến thắng, hơn thua.

6/27/2019

Muốn biết 1 gia đình hưng thịnh hay lụn bại, chỉ cần nhìn vào 3 việc này sẽ biết ngay

Muốn biết 1 gia đình hưng thịnh hay lụn bại, chỉ cần nhìn vào 3 việc này sẽ biết ngay

chi-can-nhin-vao-3-viec-nay-se-biet-ngay-mot-gia-dinh-dang-lun-bai-hay-ngam-de-tranh

Hãy xem trong số 3 việc dưới đây, chúng ta có đang mắc phải việc nào hay không để sửa kịp thời!

Thứ mà cả đời người vất vả tìm kiếm, chẳng phải là hai chữ "hạnh phúc" đó sao? Dẫu biết rằng, nhân sinh thường không bao giờ được hoàn toàn như ý song chúng ta cũng vẫn hy vọng vào những kết quả tốt đẹp.

Trong tiếng Hán, chữ "phúc" ()không chỉ là một dạng trạng thái tâm lý mà còn là một kiểu tôi rèn.

Cổ nhân có câu: "Phúc nhân cư phúc địa, phúc địa phúc nhân cư".

Trong mắt người tu hành, câu nói này hiển nhiên là đang nhắc mỗi người chúng ta rằng, trong tâm cần có phúc, vậy mới có thể sống tự tại.

Khi bản thân một người đã là một "phúc nhân", nội tâm an yên, tự tại, vậy thì tâm sinh tướng, môi trường xung quanh cũng vì cái tâm tử tế mà thay đổi theo hướng tích cực hơn, mảnh đất nơi "phúc nhân" ở tự nhiên sẽ trở thành mảnh đất tốt ai ai cũng muốn có cho mình.

Và trên mảnh đất tốt này, sẽ liên tục có người vì yêu thích, vì ngưỡng mộ mà tìm đến, khiến "phúc nhân" ngày một đông hơn. Như thế, nơi này tự nhiên sẽ trở thành mảnh đất địa linh nhân kiệt, trở thành nơi cư tụ của "phúc nhân".

Trong con mắt của người nhà phật, luật nhân quả là thứ tồn tại xuyên suốt. Nếu một ai đó muốn trở thành phúc nhân, một gia đình nào đó muốn trở nên hưng thịnh phồn vinh, việc họ nhất định phải làm đó là gieo nhân tốt. Có như thế, họ mới có thể thu về quả ngọt.

Phúc nhân cư phúc địa, gia đình của những người có phúc, có tâm thiện lành là những người không ngừng thay đổi theo chiều hướng tích cực, tốt đẹp hơn, nhờ thế mà gia đình cũng trở lên an yên, hạnh phúc, hưng thịnh hơn.

Ngược lại, có những gia đình vì có những người tâm không sáng, gieo nhân xấu, dẫn đến những quả đắng về sau, gia đạo ngày càng lụn bại. Dưới đây là 3 "nhân xấu" gây tổn hại nghiêm trọng đến sự hưng thịnh của một gia đình.

1. Tạo khẩu nghiệp

Người có phúc phận thường tu nhân tích đức cả cuộc đời. Họ tuyệt đối không dễ dàng đưa ra phán xét, bình luận về người khác, cũng không bịa đặt, dựng chuyện thị phi.


Bởi vì sao? Bởi lẽ lời nói hiểm độc không chỉ làm tổn thương người khác mà cuối cùng, nó lại khiến chính bản thân mình phải chịu hậu quả, rước họa vào thân.

Đến khi đó, hối hận vì không quản lý tốt cái miệng của mình thì đã muộn. Đó chính là lý do làm hao hụt phúc báo của chính mình.

Những người như thế này thường hay đắc tội với người khác, gia đình của họ cũng vì họ mà tự nhiên bị người khác ghét lây. Sống mà bị những người xung quanh cô lập, ghét bỏ, làm sao có thể phát triển lên được để mà hưng thịnh?

Trên thế giới này, vốn dĩ không có ai là hoàn hảo. Thay vì đi khắp nơi "buôn nước bọt", chê bai đánh giá người khác, chi bằng hãy phản tỉnh chính bản thân mình, có như thế mới có thể tích phúc đức cho mình và cho cả đời sau.

2. Tham lam vô độ

Người có lòng tham trong cuộc sống này không ít, điều này cũng khó tránh. Nhưng, không phải vì thế mà chúng ta dung túng cho lòng tham để nó trở nên mù quáng, vô độ.

Khi rơi vào trạng thái này, việc mà con người cần làm là cần tỉnh táo để kiểm soát, thậm chí là xóa bỏ dục vọng trong mình, nếu không, một khi con tim khối óc đã bị những ham muốn tột độ lấn át, con người sẽ trở nên đáng ghê tởm.

Làm gì cũng chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân, thử hỏi ai còn muốn qua lại với những người như thế?


Từ xưa đến nay, vì nhất thời tham lam mà đã bao nhiêu người rơi vào cảnh hại người rồi hại chính mình.

Theo giáo lý nhà Phật, phúc đến từ sự cho đi, mỗi một người, chỉ có hủy diệt lòng tham, dục vọng, nuôi dưỡng một trái tim thiện nguyện, biết cống hiến, biết chia sẻ, thì dần dần, bản thân và gia đình mới nhận được phúc báo.

3. Hay oán hận

Sống trên đời, việc như ý thì ít, việc không như ý thì nhiều, điều này là lẽ hiển nhiên và với ai cũng vậy, không có người ngoại lệ. Và khi gặp chuyện không vừa ý, oán hận trách móc cũng  là việc khó tránh.

Nhưng trong cuộc đời này, cứ sống trong oán hận và trách móc mãi cũng chẳng ích gì. Việc này không khiến cho bản thân tốt hơn mà thậm chí còn tạo gánh nặng, khó chịu cho gia đình và người thân.


Vì thế, chúng ta nên luôn luôn duy trì một lối tư duy tích cực, điều chỉnh tâm thái, có như vậy cuộc đời mới trôi qua theo cách tươi đẹp hơn, vui vẻ và thoải mái hơn.

Để có thể trở thành một phúc nhân, nhất định cần phải tiết chế, hạn chế tối đa và tiến đến loại bỏ 3 việc nêu trên. Khi chúng ta không gieo nhân xấu, lẽ tự nhiên nó sẽ không kết quả đắng và như thế, những chướng ngại vật trên đường đời sẽ giảm đi rất nhiều.

Khi đó, một gia đình cũng vì có phúc nhân tồn tại mà càng trở nên viên mãn, hạnh phục hơn, nơi họ ở cũng sẽ trở thành mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Theo Trí thức trẻ

6/22/2019

Muốn biết người đàn ông của bạn có bản lĩnh hay không, đừng bỏ qua 3 chi tiết này

Muốn biết người đàn ông của bạn có bản lĩnh hay không, đừng bỏ qua 3 chi tiết này

muon-biet-nguoi-dan-ong-cua-ban-co-ban-linh-hay-khong-dung-bo-qua-3-chi-tiet-nay

Trong hôn nhân hay chỉ đơn giản là tình yêu đôi lứa, việc một người đàn ông có bản lĩnh hay không rất quan trọng đối với phụ nữ.

Có thể nói rằng sánh đôi cùng một người đàn ông bản lĩnh, cuộc sống của phụ nữ về cơ bản đã được đảm bảo. Ngược lại, nếu yêu đương hay lấy phải một người đàn ông kém tài, vô dụng, cuộc sống của phụ nữ sẽ chẳng khác gì địa ngục. 3 hành vi sau đây là biểu hiện rõ ràng nhất của một người đàn ông không có bản lĩnh.

1. Không chung thủy

Chân thành là điều kiện tiên quyết trong bất cứ mối quan hệ nào, không chỉ riêng chuyện yêu đương hay hôn nhân. Nhưng có khá nhiều người đàn ông ỷ lại vào sự tin tưởng của phụ nữ mà giở thói "trêu hoa ghẹo nguyệt" với người khác. Trong suy nghĩ của họ, càng "tán" được nhiều cô càng chứng tỏ bản lĩnh đàn ông đích thực của mình.


Thậm chí họ còn cảm thấy bản thân rất phong độ, thông minh hơn người khi làm điều ấy. Thực tế, đây là loại đàn ông kém cỏi nhất bởi ngay cả sự chung thủy dành cho người phụ nữ mình yêu họ cũng không thể gìn giữ nổi thì nói gì đến chuyện tương lai lâu bền.

2. Không tự chủ tài chính

Tuy nói rằng tiền không phải là thước đo chính xác của tình yêu, nhưng hiển nhiên người phụ nữ nào cũng sẽ hạnh phúc nếu bạn đời của họ có tiềm lực kinh tế vững chắc. Họ không chỉ làm giàu cho bản thân mà còn đảm bảo được điều kiện vật chất cho người phụ nữ mình yêu.

Nếu người đàn ông luôn lười nhác, lúc nào cũng ngửa tay đợi tiền chi tiêu từ bạn thì xem nào, bạn nên cân nhắc lại mối quan hệ với họ nhé! Bởi bản lĩnh lớn nhất trong đời một người đàn ông chính là có thể tự chủ kinh tế cho bản thân. Điều cơ bản đến thế mà họ còn không làm được thì về lâu dài, họ liệu có thể lo toan cho bạn, cho cuộc sống của cả hai được hay không?

3. Có xu hướng dùng bạo lực giải quyết vấn đề

Người đàn ông có bản lĩnh và yêu thương bạn thật sự sẽ luôn biết cách kiểm soát hành động ngay cả khi hai bên xảy ra tranh cãi. Họ ưu tiên hòa giải bằng lời nói, dùng lý luận để xoa dịu những ấm ức trong lòng bạn. Ngược lại, người đàn ông chỉ biết dùng bạo lực chèn ép phụ nữ mỗi khi nóng giận chắc chắn là một kẻ kém tài, tệ hại.


Trân trọng phụ nữ là hành vi cơ bản thể hiện nhân cách của mỗi người đàn ông. Nếu nhân cách của họ không vẹn toàn ở điểm này thì hiển nhiên, họ đã là một người đàn ông không có bản lĩnh rồi.