6/07/2019

Trong cuộc đời này, người mà chúng ta mắc nợ nhiều nhất đó chính là … mẹ

Trong cuộc đời này, người mà chúng ta mắc nợ nhiều nhất đó chính là … mẹ

Trong cuộc đời này, người mà chúng ta mắc nợ nhiều nhất đó chính là mẹ. Mẹ suốt một đời hy sinh vất vả vì con, đến cuối cuộc đời mẹ vẫn lo lắng cho con, mong mỏi con về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời. Mẹ là vậy, chờ đợi con trưởng thành, chờ đợi con trở về.

trong-cuoc-doi-nay-nguoi-ma-chung-ta-mac-no-nhieu-nhat-do-chinh-la-me

Nhìn thấy con gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, mẹ cười bảo:

– Đẹp thật, nhưng tại sao cổ lại khoét sâu thế con?

Con gái phì cười bảo mẹ:

  Có phải như thời xưa đâu mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ ơi!

Trong cuộc đời này, người bạn suốt đời mắc nợ… chính là Mẹ

Mẹ bỗng im lặng và vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con gái vào theo, mở tủ lạnh lấy ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên ăn. Mẹ bảo:

“Ơ! Con không sợ trôi mất son à”

Cô con gái cười:

– Thỏi son con được tặng bên Thái ấy, làm sao mà trôi được “lão bà” ơi.

Mẹ giật mình:

– Thế à?

Con gái hôn chụt lên má mẹ một cái:

– Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.

Càng lớn càng giống mẹ, nhưng cô gái xinh hơn mẹ, vì biết trưng diện. Được bác cho nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cô gái cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu. Thỉnh thoảng chợt nhớ tới mẹ, con gái lại mua cho mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để mẹ may bộ đồ. Thế nhưng với mẹ cô lại khác, quần áo thì mẹ chẳng mặc mấy, vì mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi con gái mua vừa người mẹ, còn vải thì mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.

Thấy con gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, mẹ gọi theo:

– Chiều con có về ăn cơm không?

Con gái nghĩ ngợi:

– Cũng chưa biết được mẹ ạ, có gì con gọi điện sau.

Mẹ nói với mấy câu:

– Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với thức ăn nhé!

Con gái bỗng cau mày:

– Thôi để con gọi điện sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn lại béo ra!

Nói xong con gái phóng xe đi mất, mẹ đứng nhìn theo con gái một lúc rồi lại trở vào nhà. Nhà có 4 người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có mẹ và con gái quây quần. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có mẹ và con gái. Nhưng khi con gái đi học, Con gái cũng vắng nhà.

Con gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh mẹ để dành con gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương con gái cả ngày cơm hàng cháo chợ, mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc ấy con gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là con gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà. Còn mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật, vì khi đó con gái được nghỉ, con gái sẽ ở nhà với Mẹ.


Nhưng những ngày đó con gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn, hoặc có khi con gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Đôi khi mẹ khuyên, con gái cười hi hí và bỏ ngoài tai. Chủ nhật con gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi con gái vào chỉ dạy. Con gái chỉ muốn mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào nhà tám điện thoại với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.

Mẹ nấu nướng xong xuôi, mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, mẹ vào phòng con gái và hỏi con gái bộ này có đẹp không. Con gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mải mê rà chuột, trả lời bâng quơ:

– Cũng đẹp, sáng da đó mẹ ạ.

Mặt mẹ nhíu lại, bảo:

– Mày đi rồi, ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.

Con gái xịu mặt :

– Giời ạ mẹ cứ hay kêu nghèo kể khổ thôi!

Mẹ rất thích những giây phút êm đềm như thế này bên con gái. Mẹ sai con gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con gái mới đầu chối lắm, mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc mẹ ra. Đến lúc ấy con gái mới giật mình xa xót. Tóc mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt con gái ứa ra, con gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi mẹ thấy vai mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi:

– Sao mày khóc thế con?

Con gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, mẹ lại bảo:

– Cái đồ mít ướt!

Con gái chạy đi lấy khăn lau mặt rồi vào ôm lấy mẹ. Con gái bảo mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, con gái không nói gì, bảo mẹ cùng nằm xuống rồi con gái nằm đầu lên tay mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, con gái ôm lấy mẹ dư vòng tay, con gái đưa bàn tay mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn hiện ra mờ mờ rồi mau chóng biến mất, con gái lại tự an ủi mình rằng da mẹ vẫn căng, như thế là mẹ vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!

Con gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho con gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, mẹ tiếc, đem ngào với đường làm thành mứt. Lúc mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như con trẻ. Vừa ăn vừa nhai nhòm nhoàm, con gái vừa triết lí:


– Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!

Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:

– Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.

Con gái trề môi:

– Mẹ cứ làm như con gái mẹ trẻ con lắm ý.

Tính mẹ hay chắt mót, cái áo cũ con gái vứt đi, mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, mẹ bảo để khi nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con gái bảo mẹ già rồi lẩm cẩm, mẹ chỉ bảo:

– Phung phí quá phải tội đấy con ơi!

Con gái cười bảo nói như mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi. Mắt mẹ thảng thốt:

– Sao mày lại ăn nói thế con?

Con gái chẳng nói gì, vì lúc đấy con gái đang nghĩ đến những kẻ tham ô lấy tiền nhà nước đi bao gái phủ phê như vua chúa ngày xưa ấy thế mà sao mãi trời chưa phạt chúng?

Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, con gái thấy nó từ khi con gái còn bé tí. Mỗi khi con gái len lén đến gần cái hộp, mẹ lại bảo:

– Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.

Mấy lần như vậy, con gái nản, không động đến cái hộp ấy nữa.

***

Sáng hôm ấy khi con gái dắt xe ra khỏi cửa, mẹ hỏi, vẫn câu hỏi của mọi ngày:

– Hôm nay có về ăn không con?

Có những khi con gái bực bội vì đi học muộn, con gái xẵn giọng bảo:

– Con chưa biết được.

Nhưng hôm ấy con gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, con gái thở dài bảo:

– Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!

Mẹ mừng rỡ bảo:

– Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.

Con gái vội nổ máy phóng xe đi, mắt con gái rưng rưng. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy con gái cứ thấy nóng ruột, con gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ. Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng con gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời con gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng mẹ.

Con gái mở cửa vào nhà, không thấy mẹ ra đón như mọi khi. Con gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay mẹ đã để sẵn. Nhưng mẹ đâu rồi? Con gái gọi:

– Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi?

Con gái chạy vào phòng, thì thấy mẹ nằm trên giường, con gái lay gọi mẹ thì thấy hình như mẹ không tỉnh. Bàn tay mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng con gái đưa mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con gái lả người ngất đi. Con gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, mẹ vẫn còn khoẻ mà, mẹ vừa nấu cơm cho con gái đấy thôi…


Bố và nhỏ em đưa con gái về, con gái không lê bước nổi.

Con gái vào phòng mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay con gái. Con gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:

– Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.

Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước mẹ đan nhưng con gái không quàng, con gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên con gái, rồi con gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của con gái ngày con gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, con gái lắp bắp :

– A, cái ca, quả cà….

Bỗng thấy một vật gì đó cồm cộm, con gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy mẹ viết ngay ngắn: “Của hồi môn cho con gái mẹ”. Thì ra đấy là tất cả gia tài của mẹ, thế mà con gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hộp gỗ lưu trữ tuổi thơ con gái, nuốt nước mắt vào trong, con gái thì thầm với mẹ: “Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế”.

Mẹ cả một đời vì con, nhưng đôi lúc chúng ta lại quá vô tâm. Tất cả có thể bỏ rơi ta nhưng cha mẹ sẽ không. Chăm lo cho ta từ khi ta còn bé đến ngày ta trưởng thành nhưng lại không cần báo đáp. Suốt cuộc đời người mà chúng ta nợ nhất chính là mẹ.

Nguồn: Sưu tầm
Phải chăng qua 40 tuổi thì người ta mới thực sự là vợ chồng?

Phải chăng qua 40 tuổi thì người ta mới thực sự là vợ chồng?

phai-chang-qua-40-tuoi-thi-nguoi-ta-moi-thuc-su-la-vo-chong

Đối với một đời người, 40 tuổi không phải là quá già nhưng cũng không hẳn là trẻ. Nó đủ để người ta có thể chiêm nghiệm về khoảng thanh xuân đã qua, nghĩ về khoảng thời gian sắp tới để cùng “người bạn đời” sống một cuộc sống đúng nghĩa vợ chồng.

Một cặp vợ chồng để hạnh phúc viên mãn sau tuổi 40 thì nên đối đãi với đối phương như vậy:

Đừng chỉ luôn nghĩ tới việc chinh phục bạn đời

Đây là vấn đề quan trọng nhất, chinh phục là chuyện cơm bữa giữa hai vợ chồng.

Dẫu ai đúng ai sai, ai theo đuổi ai thì cuối cùng cũng là sai. Tranh cãi xem ai làm tổn thương ai, ai làm hại ai, ai quá đáng, những điều này đều là đại kỵ.

Cặp vợ chồng lý tưởng thì sẽ vĩnh viễn giả ngốc, giả mù với nhau, mà che chắn cho sở đoản của nhau. Như vậy mới là một tình yêu chân thành.

Nếu hai người đều không muốn giả ngốc, đều tinh tường, chuyện gì cũng phải truy đến cùng, bóc tách cho tỏ tường thì trong cuộc sống thường nhật, chắc chắn sẽ tranh giành không dứt. Mối quan hệ ấy giống như đang đi trên lớp băng mỏng, chẳng thể nào thư thái, yên vui.

Đừng chấp nhặt chuyện nhỏ, nếu muốn hãy động lòng yêu thương

Sau 40 tuổi, nhớ lại quãng đường đời hai người sống bên nhau biết bao nhiêu năm như vậy, thì còn khó khăn gì chưa gặp phải, còn chướng ngại gì chưa vượt qua?

Vậy nên, dẫu xảy ra chuyện gì cũng đừng làm sứt mẻ tình cảm vợ chồng, dẫu chuyện lớn đến đâu cũng không xứng để phá vỡ nó. Hơn nữa đừng bao giờ nặng lời với bạn đời của mình, đừng bao giờ làm tổn hại bầu không khí và tình cảm ấm áp giữa hai vợ chồng.

Hoài nghi, nghi kỵ là những điều không đáng nhất. Phải biết rằng, không được “giở trò khôn vặt” với bạn đời của mình, mà thay vào đó hãy động lòng yêu thương.

Trước kia vì mải mê với công việc mà ta chẳng thể thực hiện nguyện vọng của người bạn đời. Nay đã 40 tuổi xuân xanh, thì hãy dành nhiều thời gian và nghĩ cách thực hiện điều đó.

Vợ chồng sau 40 tuổi nên bao dung để yêu thương nhiều hơn

Hãy luôn nhớ rằng, vợ chồng sống với nhau không chỉ vì tình yêu mà còn là tình nghĩa

Đến tuổi ngoài 40, tình yêu trong mỗi người sẽ không còn mãnh liệt, dạt dào như xưa nữa. Mà nó sẽ chuyển thành tình nghĩa. Đó chính là tình nghĩa vợ chồng keo sơn, gắn kết, cùng nhau trải qua những khó khăn trong cuộc sống, bên nhau trong những lúc hoạn nạn, ốm đau.

Có nhiều người đến khoảng thời gian già nua đi, họ chỉ cần có một người ở bên để sống cùng nhau, để những lúc “tối lửa tắt đèn” còn có người để chăm sóc, để sẻ chia.

Phụ nữ biết vun vén và đàn ông phải biết ơn, hàm ân thì mới có thể chung sống một đời. Vậy nên sau 40 tuổi, cho dù thế nào cũng phải nhớ giữa vợ chồng vẫn còn tình nghĩa.

Sau 40 tuổi, vợ chồng vẫn cần dìu dắt, chăm sóc, bầu bạn với nhau

Yêu thì hãy cố gắng để hiểu nhau, không nên “vạch lá để tìm sâu”, soi mói vào những tật xấu của nhau. Người ta nói “nếu muốn thì sẽ tìm cách, không muốn họ sẽ tìm lí do”. Bởi thế, sau 40 tuổi, vợ chồng sống cùng nhau là cố gắng vì nhau.

Ngoài 40, con người có nhiều thay đổi mà đặc biệt là phụ nữ. Vì vậy, hãy góp ý để cùng nhau thay đổi, cùng nhau sống một cuộc sống viên mãn. Nếu họ không thay đổi được cũng hãy cố gắng chấp nhận, hài lòng để hạnh phúc.

Chỉ cần vợ chồng hòa thuận thì vạn sự đều hưng

Vợ chồng đồng lòng, sỏi cát cũng hóa vàng.  Vợ chồng có hòa hợp thì gia đình mới hòa thuận, gia đình hòa thuận thì vạn sự mới hưng.

Vợ chồng lập nên một gia đình, gia đình là nơi yêu thương, chứ không phải là nơi để tranh luận lí lẽ rằng ai đúng ai sai. Thế nên hãy vì gia đình, hạ cái tôi cao cả của bản thân xuống thì sẽ có một tổ ấm hạnh phúc và hưng thịnh.

Sau 40 tuổi, vợ chồng vẫn ở bên nhau, che chở và bảo vệ nhau thì sẽ hòa thuận. Mà vợ chồng hòa thuận thì vạn sự đều hưng.

6/16/2018

7 cách dạy con thành tài của bậc cha mẹ thông minh, không phải để lại núi vàng bạc

7 cách dạy con thành tài của bậc cha mẹ thông minh, không phải để lại núi vàng bạc

7 cách dạy con thành tài của bậc cha mẹ thông minh, không phải để lại núi vàng bạc

Nhà văn Mỹ nổi tiếng Mark Twain từng nói như thế này: “Lương thiện là một loại ngôn ngữ phổ quát của thế giới mà người mù có thể nhìn và người điếc có thể nghe thấy được”. Còn biết bao thế hệ người Á Đông cũng nằm lòng đạo lý: “Nhân chi sơ, tính bản thiện“. Có thể nói thiện lương chính là cái gốc của đạo làm người. Để con cái trở thành một người tốt, mỗi bậc làm cha mẹ đều cần giáo dưỡng cho trẻ đạo lý ấy. 

Là cha mẹ, ai cũng đều đặt kỳ vọng, mơ ước vào đứa con, hy vọng chúng có thể hoàn thành ước vọng dở dang của mình. Họ cũng muốn đứa con lớn lên có thể vui vẻ, thành công, tự lập, có được chỗ đứng trong xã hội. Nhưng chúng ta cũng luôn mong mỏi con có thể đối đãi chân thành với mọi người, quan trọng hơn là biết sống thiện lương, vun trồng điều thiện, tránh xa cái ác.

Nếu muốn con có thể đối đãi thiện lương với mọi người, người làm cha làm mẹ cần phải là tấm gương cho con trẻ. Dưới đây là 8 cách các bậc cha mẹ có thể áp dụng để giúp con hình thành sự thiện lương trong nhân cách.

1. Thiện đãi với mọi người

Luật gia người Mỹ Robert Green Ingersoll nói: “Lương thiện là ánh mặt trời được hình thành từ những phẩm chất đạo đức tốt đẹp”. Không cần quá nhiều thời gian, bạn sẽ phát hiện rằng con có thể tự giác noi theo những gì bạn làm chứ không phải làm theo điều bạn yêu cầu. Muốn con mình sống lương thiện, cách đơn giản nhất là hãy tự làm gương, đối đãi bằng thiện tâm với mọi người.

Điều này thực ra rất đơn giản. Bạn có thể làm gương cho trẻ qua các hành động hằng ngày, đó là lời cảm ơn khi con giúp mình làm một việc gì đó, cũng có thể là lời xin lỗi khi bạn làm sai, hay sự chăm sóc, giúp đỡ lúc con gặp khó khăn. Khi bạn dành cho con sự tôn trọng, con cũng sẽ học cách đối xử đầy tôn trọng với mọi người.


2. Lương thiện làm đầu

“Chúng ta chỉ là kết quả của một hành vi được lặp đi lặp lại. Do vậy sự xuất sắc không phải là một loại hành vi, mà là một thói quen”, học giả nổi tiếng Mỹ Will Durant kết luận. Chỉ khi chúng ta đặt sự lương thiện lên ví trí hàng đầu khi giải quyết mọi việc, bạn mới có thể tạo ra môi trường cho con có được sự thiện lương tràn đầy.

Hãy để sự lương thiện dung hoà vào trong từng lời nói, từng cử chỉ của mình, khi bạn gọi con dậy đi học, hay nhắc nhở con vì ham chơi… Trong mọi thời thời khắc khắc, hãy luôn dùng tâm thiện lương đối đãi với mọi người.

3. Dạy con học sự lương thiện từ người khác

“Khi được tiếp xúc với sự lương thiện, một ngày sẽ trở nên tốt đẹp hơn” (George Ellliston). Rõ ràng, cũng như ông cha ta nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng“. Môi trường ảnh hưởng rất nhiều tới con cái bạn. Được ở trong một môi trường có nhiều người lương thiện, con cái của bạn cũng sẽ hình thành được những phẩm chất tốt đẹp.

Ngoài ra, bạn cũng cần nhạy bén nhìn ra được phần lương thiện ở trong mỗi một người sống quanh mình. Hãy động viên, nhắc nhở con mình noi theo họ. Trẻ con dễ bắt chước, dễ học theo. Đó chính là cách tự nhiên nhất giáo dưỡng một tâm hồn lương thiện cho con trẻ.


4. Hãy vì người khác trước tiên

“Ở nơi đâu có con người, ở nơi đó có cơ hội hành thiện” (Lucius Annaeus Seneca). Khổng Tử cũng từng nói: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (điều mình không muốn, đừng làm cho người khác).

Một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của sự lương thiện chính là buông bỏ tư tâm, tư lợi của bản thân và bắt đầu biết suy nghĩ cho người khác. Muốn con cái mai này trở thành người thiện lương, trước tiên bạn hãy gương mẫu sống cho người khác, sống vì người khác.

5. Dạy con hiểu được ảnh hưởng của lời nói, cử chỉ tới người khác

Con trẻ thường xem nhẹ những ảnh hưởng trong hành vi, cử chỉ của mình đối với người khác. Ngay cả với người lớn, điều này cũng không hề được xem trọng. Vì vậy, bạn hãy giúp con mình hiểu và ghi nhớ rằng hành động của chúng rất có thể sẽ ảnh hưởng to lớn đến người khác. Hãy cho chúng biết: một việc tốt có thể gieo mầm thiện, còn một điều xấu có thể huỷ hoại đi con người. Hãy dạy con học cách làm điều tốt, việc hay, giúp đỡ người khác.

6. Bài học giáo huấn từ sự bất thiện 

Alexander Pope từng nói: “Người phàm trần đều có khi mắc lỗi, chỉ duy nhất Thần mới có thể nhìn thấy và khoan dung”. Khi con bạn bị ai đó đối xử không tốt, đó chính là cơ hội để chúng học hỏi. Thay vì che chở, an ủi con, bạn hãy chỉ ra cho chúng rằng sống ở đời ai cũng có thể có lúc rơi vào cảnh huống ấy. Điều quan trọng nhất là đứng dậy, bước đi và vẫn giữ cho mình một trái tim lương thiện.

Có một cách khác rất hay là bạn có thể giải thích với con vì sao người khác lại có hành vi đó với mình. Hãy giúp con hiểu được nguyên nhân sâu sa hơn từ đó mà có thể bao dung, từ bi với người khác.

7. Lòng biết ơn

Nhà triết học Hy Lạp cổ Epictetus nói một câu thế này: “Là người thông minh, không vì những gì mình không có mà thấy buồn phiền, ngược lại không vì tất cả những gì mình có mà quá đỗi hoan hỷ vui vẻ”.

Đó là một thái độ sống đầy tích cực. Bạn cũng có thể trui rèn cho con cái mình một phẩm cách như thế. Hãy dạy con bạn rằng ngay cả một sự ban ơn nhỏ bé cũng đáng để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn. Hãy giúp con bạn nuôi dưỡng lòng biết ơn và biết hài lòng với những gì mình đang có. Con sẽ học được cách trân trọng những gì mình có, từ đó sống thiện lương, hồn hậu hơn.


Trong “Tam tự kinh” (một cuốn sách cổ, từng được coi là giáo khoa cho trẻ nhỏ ngày xưa), ngay ở những câu đầu tiên người ta đã bắt gặp những triết lý về giáo dục con trẻ. Sách này viết:

“Nhân chi sơ, tính bản thiện
Tính tương cận, tập tương viễn
Cẩu bất giáo, tính nãi thiên
Giáo chi đạo, quý dĩ chuyên
Tích Mạnh Mẫu, trạch lân xứ
Tử bất học, đoạn cơ trữ
Đậu Yên Sơn, hữu nghĩa phương
Giáo ngũ tử, danh câu dương”

Diễn nghĩa: Người sinh ra buổi đầu vốn có tính thiện. Tính cách ấy (ban đầu) giống nhau nhưng do thói tục mà dần khác. Nếu không giáo dục thì cái tính (bản thiện) ấy sẽ thay đổi. Cách giáo dục là lấy chuyên cần làm quý. Ngày xưa bà Mạnh Mẫu chọn láng giềng mà ở. Con không học, (bà) liền chặt thoi dệt. Ông Đậu Yên Sơn biết nghĩa lý, phép tắc, dạy năm con đều nổi danh.

Người xưa thực sự rất coi trọng giáo dục trẻ nhỏ và coi đó là bổn phận, trách nhiệm. Cũng trong “Tam tự kinh” cũng viết: “Dưỡng bất giáo, phụ chi quá. Giáo bất nghiêm, sư chi đoạ“, ý nói có nuôi mà không có dạy là lỗi của cha, có dạy mà không có nghiêm là tội ở thầy.

Bởi vậy, thương con không phải là để lại bạc vàng, của cải đầy kho mà chính là giáo dưỡng chúng trở thành một người lương thiện, có lễ nghĩa, phép tắc. Con bạn không cần quá nhiều bạc tiền để tồn tại được giữa cuộc đời này nhưng lại cần rất nhiều đạo đức, phẩm chất. Làm bậc cha mẹ, thiết nghĩ, chúng ta đều nên cần thanh tỉnh về vấn đề này.




Theo Daikynguyenvn
Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân

Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân


Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân

Cuộc đời con người cũng tựa như dòng nước chảy xiết, không gặp những dãy đá ngầm, đảo nhỏ ngăn trở thì khó mà tạo thành những bọt sóng mạnh mẽ, xinh đẹp.

Trên con đường của sinh mệnh, vui sướng và thống khổ, tiếng ca và nước mắt thường như bóng với hình, lại có mấy ai luôn luôn “Đường làm quan rộng mở vó ngựa mặc sức phi”, mà không gặp qua trắc trở, không gặp qua khó nạn đây? Những khó nạn gặp qua trong đời chính là những dấu ấn đẹp nhất, đáng giá nhất của sinh mệnh.

Gặp phải khổ nạn, nhận lấy bất hạnh. Có thể chỉ vì bạn tài hoa hơn người, khả năng nổi bật, nên bị tiểu nhân đố kỵ hãm hại; cũng có thể vì bạn là người ngay thẳng chính nghĩa, coi thường cái xấu nên khiến cho một số người khó chấp nhận; cũng có thể chỉ vì trời xanh trêu cợt mà thôi…

Gặp phải những trắc trở như vậy, chúng ta không nên oán trời trách người, mà hãy thử mỉm cười kể lại cho người khác về những chuyện lý thú, cảm ngộ mà chính mình gặp phải rồi vượt qua, đối mặt với cuộc sống. Hoặc khi tâm tư đang trong bối rối mờ mịt thì tự chọn cho mình một con đường riêng để đi qua, trong rối rắm tìm đường ra. Hay khi một mình hành tẩu cảm thấy cô đơn, mệt mỏi thì hãy tìm cho mình một người bạn cùng song hành, tay nắm tay cùng nhau tiến lên phía trước.


Chúng ta cần dũng cảm đón nhận những thách thức của vận mệnh, đón nhận mưa gió trên đường, tuyết sương làm bạn sẽ lĩnh hội được tư vị đặc sắc của nhân sinh

Mọi con đường đều dẫn đến La Mã, hãy vứt bỏ đi những bi quan ca thán kiểu như “muốn qua Hoàng Hà băng ngăn lối, muốn vượt Thái Hành tuyết cản chân”. Hãy rèn cho mình một ý chí hăng hái kiểu như “Mang tâm hào hứng ý mạnh vút bay lên, muốn đến trời xanh hái vầng trăng”, ra cửa ngẩng mặt ngạo nghễ nhìn trời cao cười lớn bước đi, ngược gió khinh tuyết cất tiếng ca vang mà tiến về phía trước.

Đối mặt với khó nạn, chúng ta  tốt nhất nên lựa chọn “Thà là gió thổi sóng xô, còn hơn dạo bước sân nhà nhàn tênh”, dũng cảm đón nhận những thách thức của vận mệnh, đón nhận mưa gió trên đường, tuyết sương bầu bạn sẽ lĩnh hội được ý nghĩa đặc sắc của đời người.

“Kim cương bền vĩnh cửu, lâu dài mới tạo nên”. Ánh sáng lấp lánh chói mắt kia của kim cương đâu phải là dễ có, phải trải qua hàng triệu triệu năm thời gian ở thâm sâu trong lòng đất, dưới điều kiện nhiệt độ cực nóng và áp suất cực cao, chịu qua hành trình khắc nghiệt hun đúc, gian khổ tôi luyện nên từ những mảnh than, viên đá thô sơ mà thành. Khuất Nguyên chịu mọi khổ sở đau buồn trong cảnh lưu đày mới viết nên “Ly tao”, Tư Mã Thiên chịu hàm oan mới viết nên “Sử ký”…

Chính vì gặp khó khăn, trải qua nghịch cảnh nên những nhân vật kể trên mới có thể làm nên sự nghiệp, danh tiếng trở nên sáng chói, ghi tên sử xanh, nghìn năm lưu truyền. Vì vậy, khó khăn, trắc trở như một viên đá mài, nó có thể mài dũa ý chí chúng ta trở nên sắc bén, có thể khiến cho cuộc sống tẻ nhạt chúng ta trở nên phong phú, có thể làm cho sinh mệnh tầm thường trở nên có ý nghĩa, cuộc sống càng rực rỡ sắc màu.

Bất hạnh thay, phần đông chúng ta đều vì nông nổi, hay oán đời giận người, chỉ nhìn thấy được cái trước mắt nên lòng rất khó hiểu được cái đạo lý này.

Quả thực, chúng ta cũng khó mà tránh được cảnh “núi cùng nước tận ngỡ hết đường” cho đến buồn bã cô đơn “Tựa lan can vỗ nhịp, không người thấu hiểu, lên lầu nhìn xa xa”.

Trên sân khấu cuộc đời, những vở bi kịch so với hài kịch lại có giá trị hơn hẳn, cũng là vì không có mấy ai nguyện ý làm nhân vật trong đó, chỉ phải kiên cường trụ vững, chính là thành công, cho dù ra sao nhân sinh cảm thụ đều là đáng giá chúng ta quý trọng.

Cuộc sống quá mệt mỏi, là bởi vì chúng ta cố sức đi truy cầu danh lợi; đau khổ vì yêu, là do chúng ta để ý cuộc sống, say mê không đổi. Không cần nhiều lời, có được bản lĩnh đều là vì đã trải qua năm tháng, có được tầm nhìn xa rộng đều là nhờ bay lượn trên cao. Hiểu được được mất đều là vì chân thực hiển hiện, có được rực rỡ đều là do sinh mệnh lắng đọng.


Không trải qua mưa gió, làm sao thấy được cầu vồng rực rỡ, không ai là có thể tùy tùy tiện tiện thành công

Mất đi ý chí, bất cần cuộc đời, không chỉ đánh mất cuộc sống, mà còn đánh mất chính mình, bi kịch thực sự của đời người chính là gặp khó nạn liền mất ý chí, tinh thần sa sút.

Bị đá đè măng sẽ mọc nghiêng, sống trên vách đá bông hoa sẽ mọc ngược. Không chỉ riêng giới tự nhiên sống phải như vậy, ngay cả vũ trụ cũng là từ sức nóng cực lớn cùng áp suất cực cao mà hình thành nên. Vì thế, chim nhạn tìm mùa xuân sẽ không bay vào ngày đông giá rét; hoa hồng chứa nụ chờ khoe sắc hẳn nên biết trân quý ngày ấm áp.

Nhân sinh cũng giống như con sóng trên biển rộng, có khi lên cao có khi lại rơi xuống thấp, ba phần nhờ vào vận khí, bảy phần dựa vào năng lực của bản thân cố gắng thực hiện, cùng hợp lại mới có thể thành công.

Không trải qua mưa gió, thì làm sao thấy được cầu vồng, không có ai là tùy tùy tiện tiện mà thành công. Bạn ơi, chúng ta hãy xem khó nạn như một loại tài sản đáng giá, ở trên hành trình của cuộc đời, chúng ta hãy ca vang “giữa lấp lánh sao trời, hỏi ai mới thực là anh hùng, người bình thường đem đến cho ta nhiều cảm động”…

Dùng tiếng ca để quên đi hết thảy khổ đau, nắm chắc mỗi một phút giây của sinh mệnh, hãy dốc sức hoàn thành giấc mộng trong lòng, để cho đường đời của ta từ đây trở nên khác biệt.




Theo Daikynguyenvn

6/14/2018

Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…

Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…


Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…

Sống trên đời, mỗi người đều có một hoàn cảnh, một số phận khác nhau nên tính cách và suy nghĩ cũng chẳng mấy khi tương đồng. Vậy mà, nhiều khi ta lại cho rằng mình đúng, mình hơn người, để rồi chỉ trích, buông lời chê bai, phán xét những người xung quanh ta.

Đừng chỉ nhìn vào lỗi sai

Trong giờ học, một giáo viên viết lên bảng:


Sau khi viết xong, quay xuống nhìn học trò, tất cả đều cười khúc khích vì cô giáo viết sai bảng cửu chương, những phép tính tưởng chừng mọi giáo viên phải nằm lòng rồi mới phải, đã thế lại còn viết sai ngay dòng đầu tiên. Trước những tràng cười khoái trá của học sinh, cô giáo ôn tồn đáp:

“Cô đã cố ý viết sai hàng đầu tiên, vì cô muốn các em học một điều còn quan trọng hơn môn toán – đó là một thực tế phũ phàng và đau lòng đang diễn ra trong thế giới của chúng ta. Các em có thể thấy rằng cô viết đúng 9 lần, nhưng chẳng có ai khen ngợi cô về điều đó cả, tất cả đều chỉ nhìn vào lỗi sai duy nhất của cô mà thôi”.

Thực vậy, trong xã hội ngày nay, con người thường thích chỉ trích sai lầm của người khác hơn là nói những lời tán dương, khen ngợi. Có thể điều đó sẽ giúp họ cảm thấy mình giỏi hơn người khác, mình ở vị trí cao trong xã hội và cảm thấy tự tin hơn ở bản thân. Thế nhưng, theo thời gian lâu dần, những suy nghĩ ấy trở nên ăn sâu vào tiềm thức, khiến chúng ta ngày càng trở nên ích kỷ, hẹp hòi. Và chẳng bao lâu nữa, những người yêu thương cũng lặng lẽ rời xa, bởi khi phán xét người khác, ta đâu còn thời gian và trái tim để yêu thương ai được nữa.


Khi phán xét người khác, ta đâu còn thời gian và trái tim để yêu thương ai được nữa


Xin hãy nhớ rằng: Chúng ta là con người, và sai lầm sẽ chẳng bao giờ bỏ qua bất kỳ ai trong chúng ta. Nhưng mà, chẳng phải nhờ nó mà chúng ta mới trưởng thành như hiện tại sao? Vậy thì có lý do gì để chúng ta ghét bỏ những sai lầm, chỉ trích những người từng phạm sai lầm và oán trách bản thân khi mắc sai lầm?  Khi đối mặt với mọi chuyện ở đời bằng ánh mắt khoan dung, bạn sẽ không tùy tiện tức giận, bạn sẽ biết cách nhẫn nhịn, và dần dần sẽ có một trái tim trưởng thành, vị tha.

Đừng vội vàng phán xét

Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay trang phục để vào phòng mổ.

Cha của bệnh nhân đã không kiềm chế được bực tức mà trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy chứ? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người vô trách nhiệm!”.

Bác sĩ nhẹ nhàng cười nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không trực ở bệnh viện, khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút!”.

“Bình tĩnh? Nếu như người nằm trong phòng phẫu thuật là con trai của ông thì ông có thể bình tĩnh được không? Nếu như hiện tại con trai của ông chết rồi thì ông sẽ như thế nào đây?”, cha của bệnh nhân phẫn nộ nói.

Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Tôi sẽ đọc thầm Kinh thánh. Hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông đi!”.

Cha của bệnh nhân lại tức giận nói: “Chỉ có người thờ ơ với sự sống chết của người khác mới có thể nói được những lời như vậy!”.


Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi!”.

Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi y tá”.

Cha của nam bệnh nhân giận dữ bất bình nói với y tá: “Ông ta thật ngạo mạn! Ngay cả việc tôi muốn hỏi tình huống của con trai mình có mấy phút đồng hồ mà cũng không được!”.

Nữ y tá rớt nước mắt nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông là bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ đã cứu sống được con trai của ông rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để chôn cất cho con trai mình…”.


Nếu có thể thấu hiểu được người khác thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.


Vậy đấy, nếu chỉ nhìn bề mặt, chúng ta chẳng thể nào hiểu được hoàn cảnh của người khác, rằng họ đang trải qua biến cố gì, đang khó khăn ra sao. Người xưa vẫn thường nói: Có từng chịu đựng khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Có từng đi con đường gập ghềnh nhấp nhô mới biết thương người khác phải trải qua như vậy. Nếu luôn thấu hiểu người khác được như vậy thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.

"Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau."



Theo: Daikynguyenvn

6/12/2018

Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ

Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ


Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ

Sống ở đời nên học cách tôn trọng người khác, bởi đó là một loại mỹ đức, cũng là yêu cầu tối thiểu để làm người. Tôn trọng người khác kỳ thực là tôn trọng chính bản thân mình.

Mạnh Tử nói: “Thương người thì người thương lại mình, kính người thì người kính lại mình”. Câu nói ấy nhấn mạnh tầm quan trọng của tôn trọng người khác. Một người khi kết giao với người khác, nếu như có thể hiểu về họ, tôn trọng họ, vậy thì người đó cũng sẽ được người khác hiểu về mình và tôn trọng lại mình gấp trăm lần.

Người thông minh, ưu tú thì đối với bất kể ai cũng sẽ tôn trọng. Tôn trọng cấp dưới chính là một loại mỹ đức, tôn trọng khách hàng chính là một loại ý thức, tôn trọng đối thủ là một loại độ lượng, tôn trọng tất cả mọi người là một loại giáo dưỡng.

Tất cả mọi người đều khó có thể là người hoàn hảo, cho nên chúng ta không có lý do gì để dùng ánh mắt “ở trên cao” để đi xét nét người khác, cũng không có tư cách để dùng vẻ mặt “xem thường” để đi làm tổn thương người khác.

Nếu chính bản thân mình, ở một phương diện nào đó kém hơn người khác thì cũng không cần dùng “tự ti”“ghen ghét đố kỵ” để đối đãi với người. Chỉ có học được tôn trọng người khác mới có thể giành được sự tôn trọng từ họ đối với mình. Cho nên, tôn trọng người khác, kỳ thực chính là tôn trọng bản thân mình.


Ngày nọ, một ông lão ăn mày quần áo rách tả tơi, đầu tóc bù xù, trên người bốc ra một mùi hôi khó chịu đứng trước một cửa tiệm bánh ngọt náo nhiệt. Những vị khách mua hàng đứng bên cạnh đều bịt mũi, nhíu mày, tỏ rõ thái độ ghét bỏ và khó chịu với ông ấy.

Nhân viên bán hàng quát to: “Đi ngay! Đi ngay đi!”

Người ăn mày lập cập lấy ra mấy đồng tiền lẻ bẩn thỉu và nói: “Tôi đến mua bánh ngọt! Loại nào là nhỏ nhất?”.

Ông lão chủ tiệm bánh ngọt đi đến, niềm nở lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ và đẹp đẽ từ trong tủ kính đưa cho người ăn mày, rồi cúi người thật sâu xuống, nói: “Cảm ơn quý khách đã mua hàng! Hoan nghênh lần sau lại tới!”.

Người ăn mày vẻ mặt thất kinh rời khỏi cửa tiệm, dường như anh ta chưa từng được đối xử tôn trọng đến như vậy ở trong đời…

Cháu trai người chủ tiệm bánh thấy lạ liền hỏi: “Ông nội! Sao ông lại niềm nở với người ăn mày bẩn thỉu đó như vậy ạ?”.

Chủ tiệm bánh giải thích: “Mặc dù đó là một người ăn mày nhưng cũng là khách hàng. Ông ấy vì để ăn được bánh ngọt của chúng ta đã không tiếc tiêu những đồng tiền khó khăn lắm mới kiếm được. Thực sự là rất khó có được! Nếu ông không tự tay phục vụ ông ấy thì sao có thể xứng đáng với phần ưu ái của ông ấy giành cho chúng ta đây?”.

Cháu trai lại hỏi: “Đã vậy thì sao ông lại còn thu tiền của ông ấy ạ?”.

Người chủ tiệm bánh nói: “Ông ấy hôm nay đến đây là khách chứ không phải là đến ăn xin đâu cháu ạ! Đương nhiên, chúng ta phải tôn trọng ông ấy chứ! Nếu như ông không thu tiền của ông ấy, thì chẳng phải đã vũ nhục ông ấy rồi sao?.

Nhất định phải nhớ kỹ, phải tôn trọng mỗi một khách hàng của chúng ta, cho dù đó là một người ăn mày. Bởi vì hết thảy những thứ chúng ta có đều là do khách hàng cấp cho”.


Cậu bé nghe xong có phần hiểu nên gật gật đầu.

Ông chủ tiệm bánh này chính là ông nội của nhà kinh doanh, tỷ phú Nhật Bản – Yoshiaki Tsutsumi. Tỷ phú Tsutsumi từng nói: “Năm đó, mỗi cử động của ông nội đối với người ăn mày đó đều khắc sâu vào trong tâm trí của tôi”. Về sau, Tsutsumi đã kể lại rất nhiều lần câu chuyện này cho nhân viên của mình nghe để họ học tập cách tôn trọng khách hàng.

Có thể nói, “tôn trọng” người khác cũng không phải là sự lễ phép xã giao mà nó đến từ sự hiểu, thông cảm và kính trọng người khác được ẩn sâu ở trong tâm hồn mỗi người. Tôn trọng ấy không có hàm chứa bất cứ sắc thái lợi ích nào, cũng không bị ảnh hưởng bởi thân phận hay địa vị, đó mới là nét đẹp thuần túy nhất, chất phác nhất và cũng là sự báo đáp đáng giá nhất.

Có câu nói: “Lòng rộng một thước, con đường sẽ rộng một trượng”, hãy mở rộng tấm lòng đối xử tốt với người khác! Bất luận đó là người bạn yêu mến hay chán ghét, bất luận là bạn bè hay kẻ thù, đều phải tôn trọng họ. Đây chính là một loại dũng khí, cũng là một loại trí tuệ.




Theo Daikynguyenvn