9/05/2019

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người châu Âu, Mỹ và Trung Quốc

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người châu Âu, Mỹ và Trung Quốc

tien-va-gia-dinh-dieu-gi-quan-trong-hon-day-la-cau-tra-loi-cua-nguoi-chau-au-my-va-trung-quoc
Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa? 

Ngày nọ, một nhóm bạn thân người Úc đã trò chuyện cùng một anh bạn người Trung Quốc. Chủ đề mà họ nói đến là mức coi trọng gia đình của người Trung Quốc và người Úc khác nhau như thế nào.



Thật bất ngờ, mấy anh bạn người Úc này đã thẳng thắn nói: “Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.

Những người bạn thân người Úc này lại chân thành nói tiếp:

“Không kể là ở Úc hay ở Trung Quốc, người Trung Quốc các cậu xác thực là rất chăm chỉ, các cậu ở nước ngoài cũng đều tiết kiệm được nhiều tiền hơn so với người bản địa. Nhưng tớ không cho rằng người Trung Quốc các cậu có tố chất làm ăn hơn, mà là các cậu tiết kiệm hơn chúng tớ.

Có thể tiết kiệm là nhờ hạ thấp tiêu chuẩn cuộc sống đi. Các cậu bình thường rất ít khi đi quán bar, thậm chí cuối tuần hoặc ngày nghỉ cũng đều không dám nghỉ ngơi. Quần áo đều là mua từ bên Trung Quốc đem sang đây, bởi vì mua ở bên đó rẻ hơn, tớ thậm chí còn nhìn thấy có du học sinh Trung Quốc còn mang theo rất nhiều chén đĩa sang đây”.

“Các cậu sẽ làm việc không quản ngày đêm, phó mặc con cái cho ông bà chăm sóc. Ngoài việc quan tâm thành tích học tập của con cái ra, thì bận rộn đến nỗi rất ít khi chơi cùng chúng. Ngày lễ Giáng Sinh, thậm chí còn không nghỉ ngơi. Vậy nên, những đứa trẻ người Hoa các cậu mặc dù thành tích học tập rất ưu tú, nhưng chúng luôn cảm thấy lạc lõng. Chúng cảm thấy so với các bạn, điều mà bố mẹ quan tâm hơn là khoản tiền thu nhập của gia đình, là điểm số học tập của chúng, chứ không phải là bản thân chúng có vui vẻ hạnh phúc hay không”.

“Đúng là tôi biết cậu muốn nói gì. Người Trung Quốc các cậu nói như vầy, là vì con cái nên ráng kiếm thêm chút tiền cho chúng sau này. Nhưng mỗi một đời đều nói bản thân kiếm tiền là vì đời sau, thế thì rốt cuộc đời nào sẽ thật sự dùng khoản tiền này đây?”.

“Cuộc đời là ngắn ngủi như thế, các cậu mượn cớ là vì tương lai của gia đình, mà đã hy sinh gia đình của hiện tại. Tôi thật không hiểu tổn thất này nên phải bù đắp như thế nào nữa! Sao các cậu còn có thể dùng quan niệm này mà lấy làm làm tự hào đây?”.

“Các cậu vì công việc, có thể chấp nhận vợ chồng phải sống ly thân trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng trong con mắt chúng tớ, vợ chồng không ở bên nhau từ 3 tháng trở lên, trên cơ bản thì đã nên cân nhắc đến chuyện ly hôn rồi.

Vậy nên chúng tớ nếu được cử sang nước ngoài làm việc, thì nhất định phải là cả gia đình cùng đi, vợ của tôi, con cái của tôi đều phải cùng chuyển sang đây. Nếu như họ không đồng ý sang, tớ sẽ không thể tiếp nhận công việc này, bởi so với công việc thì dĩ nhiên gia đình quan trọng hơn rồi.

Tớ thậm chí còn nghe nói ở Trung Quốc có vợ chồng mấy chục năm đều chia nhau sống ở hai nơi, đến lúc nghỉ hưu mới có thể sống chung với nhau. Đây là sự thật quá đau lòng. Lẽ nào các cậu không thể vì gia đình mà từ bỏ công việc sao? Có thể tìm một công việc khác cũng được mà!”.

Người Trung Quốc chấp nhận vì công việc mà phải rời xa con cái. 

“Trong công ty Trung Quốc của tôi có một nhân viên rất xuất sắc, nhưng vợ con lại sống ở thành phố khác, mỗi một tháng thậm chí hai tháng mới có thể gặp nhau một lần. Tại sao một trong hai người lại không thể từ bỏ công việc chứ? Tôi biết có rất nhiều người làm việc ở thành phố, họ thậm chí chỉ một năm mới về thăm nhà một lần, đều nói là kiếm tiền vì gia đình, nhưng tiền như vậy, có nhiều hơn nữa, lại có ý nghĩa gì đâu?”.

Biết bao nhiêu phụ huynh, từ sớm đã hy sinh tuổi thơ của con cái, cuối tuần bôn ba trên đường đến các lớp phụ đạo, học thêm các loại. Đợi đến khi hết tiểu học, thì bản thân xem như đã được giải thoát rồi! Nhưng tiểu học xong rồi, phát hiện trung học cũng có lớp học thêm, hơn nữa còn nhiều hơn, tụi trẻ con chính là không có thời gian để vui chơi nữa!

Đợi khi con cái lên đại học thì coi như đã xong nhiệm vụ rồi … Nhưng con cái học xong đại học rồi, đến lúc tìm kiếm công việc vẫn phải bận tâm như vậy!

Đợi đến khi con cái có công việc ổn định rồi, thì tưởng như không còn gánh nặng gì nữa … Tuy nhiên, công việc tìm được rồi, lại bắt đầu bận tâm chuyện hôn sự, nhà cửa cho con cái! Sau khi con cái kết hôn rồi, thì tôi không cần phải bận tâm gì nữa! Nhưng kết hôn, có nhà có cửa rồi, thì chúng lại sinh cháu để bế rồi!

Bao nhiêu nỗi lo toan, dù có muốn quản cũng không quản được hết, cứ lặp đi lặp lại như vậy không dứt. Tầm mắt của chúng ta vẫn luôn nhìn về phía trước; vì tương lai, hôm nay tích lũy sức khỏe, tích lũy văn bằng, tích lũy tiền bạc. Kết quả bản thân lại than trời trách đất, tầm mắt của chúng ta không có lúc nào sống ở hiện tại. Nhiều người đến cuối đời đã nhận ra rằng, cả một đời không có lấy một ngày sống vì bản thân mình.

Kỳ thực, rất nhiều người chính là đang sống như vậy!

Vậy nên, có nhận xét rằng: Người có tín ngưỡng nhất là người châu Âu; người biết hưởng thụ nhất là người Mỹ; từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, đều chứa đầy cạnh tranh và áp lực là người Trung Quốc.

Một đời của đại đa số người châu Âu


0 – 10 tuổi: Tham gia đội nhạc trong trường, học tập âm nhạc cổ điển;

10 – 20 tuổi: Tổ chức nhóm nhạc của mình, tiến hành thưởng thức các loại âm nhạc;

20 – 30 tuổi: Chịu nhận ảnh hưởng của văn hóa nghệ thuật Gothic;

30 – 40 tuổi: Đội nhạc bắt đầu chính thức đi vào tuyến đường “màu kim loại đen”;

40 – 50 tuổi: Nhớ lại sự hồn nhiên của tuổi thơ, bắt đầu trở về cuộc sống “tràn đầy màu sắc”;

50 – 60 tuổi: An định lại, tìm kiếm tình cảm ấm áp, sống cuộc sống bình yên;

60 – 70 tuổi: Đến giáo đường tổng kết một đời của mình;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già cùng con cái;

Sau khi chết: Yên tâm nằm ở trên một miếng đất thuộc về mình.

Một đời của đại đa số người Mỹ




0 – 10 tuổi: Tham gia các loại hoạt động tập thể như khảo sát, khám phá các vùng đất;

10 – 20 tuổi: Theo đuổi ước mơ;

20 – 30 tuổi: Tìm kiếm cho mình một công việc ổn định;

30 – 40 tuổi: Cuối cùng tìm ra được mục tiêu theo đuổi của đời mình, hưởng thụ cuộc sống, có nhà cửa, có xe hơi, có con cái;

40 – 50 tuổi: Thỉnh thoảng trải qua kỳ nghỉ dài sau áp lực công việc;

50 – 60 tuổi: Tận hưởng cuộc sống, du lịch;

60 – 70 tuổi: Bắt đầu viết hồi ký, du lịch;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già;

Sau khi mất: Thông thường được đưa vào nghĩa trang công cộng.

Một đời của đại đa số người Trung Quốc

Một đời của người Trung Quốc trôi qua trong bon chen, lo lắng.

0 – 10 tuổi: Bị ép phải học tập các loại kỹ năng, không ngừng kiểm tra cấp bậc, đa số đều là bởi sĩ diện và mong đợi của bố mẹ;

10 – 20 tuổi: Gặm nhấm cả một núi sách, ứng phó các loại kỳ thi dồn dập kéo đến như sóng biển.

20 – 30 tuổi: Nộp sơ yếu lý lịch khắp nơi, lo lắng bản thân không tìm được công việc;

30 – 40 tuổi: Trở thành nô lệ của nhà cửa, xe cộ;

40 – 50 tuổi: Bận tâm lo lắng cho tương lai của con cái, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng dự trữ tiền bạc;

50 – 60 tuổi: Cuối cùng đã có được cuộc sống của mình, lại phát hiện đã sắp phải nghỉ hưu, lại bắt đầu lo lắng sau khi nghỉ hưu phải làm gì;

60 – 70 tuổi: Bỏ ra phần lớn sức lực để dưỡng sinh, lại phát hiện còn phải trông nom cháu;

70 – 80 tuổi: Cuối cùng an định lại để hưởng ngày tháng cuối đời;

Trước lúc chết: Phát hiện thì ra một một miếng đất ở khu nghĩa trang lại có giá "cắt cổ".

Người ta vẫn thường nói rằng, đời người trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Vậy trong những năm tháng của đời mình, bạn đã có lúc nào để tâm mình lắng lại và cảm thấy bình yên hạnh phúc bên gia đình mình; hay phải luôn bôn ba bận rộn chấp nhận làm nô lệ cho vô vàn những thứ khác!

Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa?

Cuối cùng, hành trình của một đời người là trôi qua như vậy, bạn muốn sống như một người Âu châu, Mỹ hay là một người Trung Quốc như đã kể ở trên? Đều là do bạn quyết định vậy!
Cao nhân chỉ dạy 6 cách xử thế, 8 đạo làm người giúp cả đời phú quý: Bạn đã có những gì?

Cao nhân chỉ dạy 6 cách xử thế, 8 đạo làm người giúp cả đời phú quý: Bạn đã có những gì?

Cao nhân chỉ dạy 6 cách xử thế, 8 đạo làm người giúp cả đời phú quý: Bạn đã có những gì?

Những bài học làm người và cách xử thế dưới đây sẽ mang lại cho bạn một cuộc sống tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

1. Luận về xử thế

Chớ nên vui đùa quá trớn, bởi lời nói đùa đôi khi có thể mang tai vạ.

Có những câu nói đùa tưởng chừng như vô thưởng vô phạt. Nhưng cuộc sống "chín người mười ý", đôi khi câu đùa vui lại dễ dàng bị hiểu theo hàm ý sai lệch, thậm chí bị coi như câu xúc phạm, nhục mạ, coi thường… Tai vạ cũng từ đó mà ra.

Đàn ông nên xem cổ tay, phụ nữ cần nhìn khuôn mặt.

Người xưa có câu: "Tướng đàn bà con gái thường hiển lộ, tướng đàn ông con trai thường ẩn tàng". Nghĩa là vận mệnh của người phụ nữ dễ dàng biểu hiện ra bên ngoài thông qua nét mặt, dáng đi, cách ăn nói…

Trong khi đó, tướng người đàn ông lại không dễ gì xem được. Cổ nhân cho rằng, muốn biết tâm tánh và số phận đàn ông thì nên xem cổ tay, còn với phụ nữ thì nhìn khuôn mặt cũng có thể đoán biết được.

Có tiền sau lưng một đám "đệ", không tiền đường nào cũng khó đi.

Tiền bạc là một trong những công cụ thiết yếu để xây dựng các mối quan hệ xã hội. Nhưng nhiều khi, độ thân thiết của những mối quan hệ ấy lại bị lệ thuộc quá nhiều vào của cải.

Cũng bởi vậy mà vào thế kỷ trước, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã phải than thở về thói đời bạc bẽo qua đôi dòng thơ này: "Còn bạc, còn tiền còn đệ tử. Hết cơm, hết rượu hết ông tôi".


Tán gẫu hãy chỉ dừng ở tán gẫu, chớ nói hết mọi chuyện trong lòng.

Tác giả văn học hiện đại Trung Quốc Thư Nghi từng viết trong một cuốn sách của mình rằng:

"Dù là bố mẹ bạn hay bất cứ người nào khác cũng không thể chăm sóc bạn cả đời, sớm muộn gì bạn cũng phải đối mặt với tất cả. Trước mặt người khác, bạn chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan của mình".

Bởi lòng người là thứ khó dò nhất thế gian, nên bạn chớ dại dột đem hết tâm tư của mình phơi bày cho người khác mà hãy luôn giữ lại cho mình bảy phần bí mật.

Nhớ kỹ ai đối xử tốt với bạn, cũng chớ quên kẻ đã từng đâm sau lưng bạn.

Sống ở trên đời, người có ơn và kẻ mang thù là hai thứ ta nên khắc sâu trong tâm khảm. Ơn sâu dốc trả, thù cũ chớ quên.

Nhưng cái tâm "không quên thù" khác với cái tâm "trả thù". Ghi nhớ kẻ từng đâm sau lưng mình là để nhắc nhở bạn hãy cẩn trọng hơn trong cuộc sống, chứ không phải gieo rắc vào đầu bạn ý định báo thù.

Thù hận vốn chẳng làm cho cuộc đời của chúng ta tốt đẹp thêm ngày nào, hơn nữa oan oan tương báo đến bao giờ mới hết?

Kẻ làm điều ác chẳng tránh được luật nhân quả. Thay vì để ngọn lửa thù hận đốt cháy tâm trí, hãy để kẻ thù của chúng ta tự nhận lấy hậu quả từ cuộc đời.

Ngày hôm qua đã thành quá khứ, ngày hôm nay là điểm bắt đầu, ngày mai thế nào thì chẳng ai biết chắc.

Thay vì nuối tiếc những điều đã quá, bỏ lỡ hiện tại, lo nghĩ về tương lai, thì hãy dành hết thảy trái tim và tâm trí của bạn để biến quá khứ trở thành kỷ niệm, trân trọng từng phút giây đang sống để hướng tới tương lai tươi sáng, tốt đẹp.


2. Bàn về đạo làm người

Làm người đừng quá gian trá. Thế giới này rộng lớn tới vậy, vỏ quýt dày ắt có móng tay nhọn.

Làm người đừng có đa tình, cả thế gian chỉ cần chung thủy với một người là đủ. Kẻ mà gặp ai cũng dễ dàng yêu thương, sớm có ngày lâm vào bể khổ.

Làm người đừng quá trẻ con, bởi ngây thơ khó làm nên đại sự. Hãy chín chắn quan sát nhân tình thế thái, chim non chẳng mấy chốc sẽ thành đại bàng giương cánh.


Làm người đừng quá ham của, chỉ chăm chăm chiếm cái lợi trước mắt. Thứ gì của mình, sớm muộn cũng sẽ tìm đến mình. Nếu không phải của mình, dẫu có cố chiếm lấy thì vẫn là kết cục "của thiên trả địa".

Làm người hãy hạn chế tức giận. Trung y có câu "đa sân thương can", nghĩa là tức giận nhiều sẽ hại gan, tổn thương thân thể. Chỉ người hòa nhã mới có thể kết bạn tứ phương, biến bốn bể thành nhà, coi thiên hạ như huynh đệ.

Làm người đừng quá xấu tính. Tính cách hẹp hòi, ích kỷ vốn sẽ chẳng được ai yêu thích, thậm chí còn có ngày rước họa vào thân.


Làm người đừng cố tỏ ra ngốc nghếch. Bởi ỷ mạnh hiếp yếu là bản tính muôn đời của thiên hạ.

Làm người đừng quá lười biếng. Ngay tới thiên tài cũng chỉ có 1% thiên phí, 99% còn lại đều là công sức nỗ lực của bản thân. Cái lười chỉ đổi lấy cái nghèo cho bản thân, mang tới cái khinh của người đời; còn người chăm chỉ chẳng mấy chốc sẽ được may mắn và thành công mỉm cười.

Cổ nhân có câu: "Khổ tận cam lai". Chỉ cần chúng ta không ngại khó, ngại khổ mà nỗ lực phấn đấu, hạnh phúc sớm muộn cũng tới gõ cửa.

Theo Trí Thức Trẻ
Chuyện của người mẹ mất con trai 18 tuổi vì tự tử: Nỗi đau của người ở lại và những bất cập xã hội dần đưa con người đến cái chết

Chuyện của người mẹ mất con trai 18 tuổi vì tự tử: Nỗi đau của người ở lại và những bất cập xã hội dần đưa con người đến cái chết

Người mẹ mất con trai 18 tuổi nói rằng, tự tử có thể phòng ngừa được nếu chúng ta quan tâm đến nó hơn.

Trở về sau một chuyến đi ngắn, chúng tôi gặp cảnh sát tại sân bay. Lúc đó, tôi thấy cả thế giới của tôi dường như sụp đổ ngay trước mắt. Cảnh sát nói với tôi rằng: "Con trai của ông bà, Dylan, đã tự tử."

chuyen-cua-nguoi-me-mat-con-trai-18-tuoi-vi-tu-tu-noi-dau-cua-nguoi-o-lai-va-nhung-bat-cap-xa-hoi-dan-dua-con-nguoi-den-cai-chet

Thật khó để tôi có thể nhớ chính xác những gì xảy ra tiếp theo đó. Hai nhân viên cảnh sát trẻ đã đưa chúng tôi về nhà và sau đó họ gọi lại để lấy thêm thông tin. Rồi họ để chúng tôi ở lại một mình.

Không có bất kì ai nói cho chúng tôi biết chúng tôi phải làm gì tiếp theo. Cũng không có đề nghị hỗ trợ nào từ phía cảnh sát hay các chuyên gia y tế.

Vài ngày tiếp theo, thậm chí cả vài tuần sau đó, chúng tôi phải làm tất cả mọi việc trong sự hỗn loạn cảm xúc: viếng thăm nhà xác, lo hậu sự, chuẩn bị tang lễ.

Tất cả chúng tôi đều sốc khi cố gắng hiểu ý nghĩa của tất cả những chuyện đang xảy ra. Ba tuần sau, chị dâu của tôi, Vanessa cũng tự kết liễu đời mình.

Đã hơn hai năm trôi qua kể từ khi chúng tôi mất Dylan và Vanessa, tôi vẫn thức dậy mỗi ngày để tự hỏi làm thế nào mà điều này lại có thể xảy ra.

Có thể mọi thứ đã khác? Làm thế nào chúng ta có thể ngăn chặn điều tương tự xảy đến với những gia đình khác?

Dylan tự tử vào năm 18 tuổi. Ít người biết rằng Dylan phải đối mặt với hội chứng mặc cảm ngoại hình, lo lắng xã hội và trầm cảm trong nhiều năm.

Là một gia đình, chúng tôi thẳng thắn chia sẻ những vấn đề của mình và không bao giờ kể chuyện trong nhà cho người ngoài.

Chúng tôi đã cố gắng tôn trọng mong muốn của con trai mình bằng cách không nói với ai rằng Dylan đang phải vật lộn với sức khỏe tinh thần như thế nào.

Bằng cách giữ bí mật, chúng tôi đã "hợp pháp hóa" cảm giác xấu hổ của Dylan. Liệu chúng ta có thể làm điều tương tự nếu Dylan bị tiểu đường, ung thư hay bệnh tim không?

Bệnh của Dylan đã len lỏi từ từ qua tuổi thiếu niên đến tuổi trưởng thành. Dylan chưa bao giờ biết về khái niệm sức khỏe tâm thần và Dylan không có biết phải miêu tả cảm giác của mình bằng từ ngữ thích hợp.

Dylan không hiểu từ khi nào suy nghĩ và cảm xúc của mình lại trở nên tiêu cực, hoặc con trai tôi cũng không biết khi nào và làm thế nào để yêu cầu sự giúp đỡ.

Dylan chưa bao giờ nghe về hội chứng lo lắng xã hội hoặc mặc cảm ngoại hình. Và khi con trai tôi yêu cầu sự giúp đỡ cũng chính là lúc bệnh tình của con đã trở nên quá nặng.

Đáng kinh ngạc, mặc dù 50% các vấn đề sức khỏe tâm thần bắt đầu trước tuổi 14 (và 75% ở tuổi 24), căn bệnh tâm lý này không được nhắc đến một cách cởi mở trong trường học và càng không phải là một phần trong tiêu chuẩn của chương trình giảng dạy.


Nếu đúng như vậy, thì có lẽ Dylan sẽ hiểu rõ hơn những gì đang xảy ra. Dylan có thể đã nói chuyện cởi mở hơn với bạn bè.

Con trai tôi có thể đã yêu cầu sự giúp đỡ trước khi đưa ra quyết định tự giải thoát. Tôi chắc chắn rằng Dylan sẽ cảm thấy bớt cô đơn hơn. Có lẽ nó có thể cứu mạng con!

Tự tử là nguyên nhân chết người lớn thứ hai trong độ tuổi 15-29. Chúng ta cần bắt đầu nói chuyện và giảng dạy về sức khỏe tâm thần ở trường như một phần của việc phòng chống tự tử.

Chúng ta cần tích cực hỗ trợ các gia đình bị tàn phá do có thành viên tự tử. Và hơn hết, tự tử là có thể phòng ngừa được!

Theo Helino
5 kiểu đàn ông dù có nhà có xe nhưng KHÔNG có tố chất làm chồng: Phụ nữ tránh bẫy tán tỉnh, cả đời an nhiên!

5 kiểu đàn ông dù có nhà có xe nhưng KHÔNG có tố chất làm chồng: Phụ nữ tránh bẫy tán tỉnh, cả đời an nhiên!


Hôn nhân là chuyện cả đời. Đừng vì cảm xúc nhất thời và những lời ong bướm mà quên mất mình là ai, phụ nữ nhé!

Chỉ biết nghĩ đến bản thân

Tính cách cũng là một đặc điểm quan trọng để giúp phụ nữ phân biệt xem người đàn ông đó là tốt hay xấu. Nếu bạn sống với một người đàn ông mà trong lòng chỉ biết nghĩ cho chính mình, như vậy bạn sống với anh ta sẽ không hạnh phúc.

Bởi vì trong tim anh ta, chỉ nghĩ đến bản thân mình trước, còn bạn luôn luôn đứng sau.

Người như vậy căn bản không hề để ý đến cảm nhận của người khác. Nếu bạn nói vấn đề này, anh ta sẽ nghĩ bạn coi thường anh ta, khiến anh ta mất mặt.

Sau đó anh ta sẽ cảm thấy bạn rất phiền, chỉ có một vấn đề mà cứ nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Anh ta sẽ không cảm thấy vấn đề do chính bản thân, mà là do bạn.

Hay biện minh

Hãy cảnh giác với những chàng trai hay biện minh, nhiều lý lẽ bởi đó cũng là đối tượng rất không đáng tin.

Người dùng miệng lưỡi để "lấp liếm" cho lý do, hơn nữa lại là đàn ông, tốt nhất đừng nên trao niềm tin. Nếu anh ấy không có gì để giấu giếm bạn, họ sẽ không nhiều lời biện minh.

Tình yêu vốn dĩ cần sự tin tưởng 100% từ hai phía, nhưng tin quá hóa khờ dại đấy!

Phụ nữ vốn yếu đuối, nếu phải nhận những thông tin quá shock mà bản thân không muốn về người mình yêu thì chắc hẳn không tránh khỏi suy sụp, cả nghĩ. Vì thế, để tự vệ, hãy chừa một chút đa nghi cho sự yếu mềm của bản thân.


Không đảm bảo về tương lai hai người

Khi tìm được nửa kia của mình, bất cứ người phụ nữ nào cũng mong muốn nhận được những lời cam kết chắc chắn về một tương lai hạnh phúc.

Có những người đàn ông luôn tìm mọi cách để đánh trống lảng khi bạn đề cập đến một việc hệ trọng để có thể tạo một bước tiến mới trong quan hệ.

Họ luôn lấy mọi lý do để từ chối cuộc gặp với gia đình bạn, họ không hề hào hứng khi nói đến chuyện tương lai…thì bạn nên đề phòng với vấn đề này.

Nếu bạn nhận thấy người ấy của mình có những biểu hiện đó như lảng tránh vấn đề tương lai mỗi khi bạn đề cập thì chứng tỏ anh ta không có ý định tiến xa hơn với bạn.

Trong trường hợp này, bạn không nên kéo dài mối quan hệ này, tốt hơn cả, phải nhanh chóng tìm cho mình một lối thoát để có thể tìm được một bến đỗ tốt đẹp hơn.

Luôn muốn kiểm soát

Người đàn ông muốn kiểm soát và muốn nắm giữ đa phần là vì cái tôi của họ quá lớn. Họ đòi hỏi cái gì cũng phải theo ý họ và buộc người phụ nữ phải chấp nhận.

Khi yêu lâu và cưới nhau về bạn mới cảm thấy rõ ràng những vấn đề mà mình gặp phải.

Người yêu có thể cùng bạn chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống chứ không phải là người để quản lý bạn.

Nếu họ cứ giám sát nhất cử nhất động và luôn yêu cầu bạn phải làm điều này, điều kia mà không biết lắng nghe thì tốt hơn hết là nên đường ai nấy đi.


Thiếu chín chắn về cảm xúc

Để trở thành một người chồng, người đàn ông cần có độ chín về cảm xúc và có thể sẵn sàng đương đầu với nỗi thất vọng, xung đột, stress hay các thay đổi khó tránh trong cuộc sống và cũng là phần tất yếu của hôn nhân .

Điều quan trọng là anh ta có thể đương đầu với các tình huống trong cuộc sống bằng sự kiên cường.

Người đàn ông đó có khả năng đối mặt một cách đầy trách nhiệm với các thử thách trong cuộc sống thay vì phản ứng nóng vội.

Đây là phẩm chất của người biết tạo ra một cuộc sống bình yên. Một anh chàng dễ chán nản, luôn tìm cách trốn tránh trước khó khăn sẽ không thể là người làm chỗ dựa cho bạn được.

Theo Trí thức trẻ
Từ sau tuổi 50, có 1 việc nhất định không nên làm để cuộc đời về sau yên ổn

Từ sau tuổi 50, có 1 việc nhất định không nên làm để cuộc đời về sau yên ổn

tu-sau-tuoi-50-co-1-viec-nhat-dinh-khong-nen-lam-de-cuoc-doi-ve-sau-yen-on

Bước sang tuổi 50 là con người đã đi được nửa cuộc đời. Muốn một nửa cuộc đời còn lại bình yên, hạnh phúc, có những việc nhất định cần tránh và có những việc nên làm cho bằng được.

Thời gian trôi nhanh chẳng chờ đợi ai, bất giác nhìn lại, chúng ta đã đi được nửa cuộc đời, bước sang tuổi trung niên, bỏ lại tuổi trẻ rực rỡ ở phía sau.

Tiếc nuối, hẳn đó sẽ là cảm giác của nhiều người. Nhưng biết phải làm sao khi cuộc sống vẫn trôi qua mỗi ngày, dù buồn hay vui cũng đều phải tiếp tục sống?

Vậy thì, làm thế nào để một nửa cuộc đời còn lại không phải sống trong tiếc nuối? Làm thế nào để khi bước vào tuổi trung niên, chúng ta vẫn có thể tận hưởng hết ánh mặt trời rực rỡ hay niềm vui chốn nhân sinh?

Thực ra, không đặt yêu cầu quá cao là chúng ta cũng đã phần nào có thể hiện thực hóa mục tiêu của mình rồi.

Một cuộc sống đơn giản: Có một ngôi nhà, một gia đình đúng nghĩa và vài người bạn hợp với mình, vậy thôi cũng đủ để chúng ta vui vẻ hạnh phúc.

Dẫu vậy, vẫn có những việc mà người ở tuổi trung niên nên làm và không nên làm để cuộc sống an yên hơn.

1. Sau tuổi 50, nhất định không nên làm phiền người khác

Không nên dùng cái miệng của mình làm phiền cuộc sống của người khác, thứ nhất là bạn không có tư cách, thứ hai là bạn không có khả năng. Cuộc sống của người ta, bạn làm thế nào để điều khiển hay chỉ huy?

Cũng không nên nghĩ ngợi lo lắng vì việc của người khác. Khi bạn sang tuổi 50, con cái bạn phần lớn cũng đều đã trưởng thành, bản thân chúng tự có suy nghĩ độc lập, làm cha mẹ, có thể tham gia góp ý ở mức độ vừa phải, đừng vì chuyện của chúng mà lao tâm khổ tứ.


Bên cạnh đó, cũng không nên bàn tán về chuyện gia đình nhà người khác. Việc của người ta bạn chẳng quản được, cũng không nên quản, hãy quản lý tốt cuộc sống của mình, vậy là đủ.

2. Sau tuổi 50, hãy một lần sống vì bản thân

Sang tuổi trung niên, vẫn sẽ có rất nhiều người tìm đến bạn để nhờ cậy, vẫn có rất nhiều người gọi bạn đi ăn nhậu… Nhưng khi đã đi được nửa đời người, bạn không còn là một thanh niên mới lớn nữa, phàm là những việc vượt qua khả năng của mình, đừng miễn cưỡng nhận lời, không giúp được, hãy thẳng thắn từ chối.

Dùng cái đầu của người khác để nghĩ cho bản thân mình – đó là cách làm ngu ngốc. Cuộc đời chẳng quá dài, hãy biết sống cho mình lấy một lần!

3. Sau tuổi 50, hãy học được cách đánh mất và thỏa hiệp

Một nửa cuộc đời về trước tranh đấu để có được, nửa đời còn lại đều phải biết cách buông bỏ, một nửa cuộc đời về trước không cam tâm, nửa đời còn lại đều cần thỏa hiệp, có như thế cuộc sống mới thực sự "dễ thở" hơn, an yên hơn.

4. Sau tuổi 50, hãy bỏ qua cho chính mình

Có những lúc dùng lực quá nhiều lại không có được thứ mà mình muốn có. Có lẽ chúng ta ai cũng đã từng phẫn nộ, từng cáu giận, từng gào thét, từng ôm mặt lặng lẽ khóc trong bóng tối giữa đêm đen, oán hận số mệnh bất công…

Nhưng thiết nghĩ, làm vậy có được ích lợi gì? Hãy thả lỏng bản thân, hãy bỏ qua cho chính mình, đừng giằn vặt, tích tụ cảm xúc tiêu cực vào người. Trút bỏ được những cảm tồi tệ chính là cách chúng ta đối đãi tử tế với bản thân.


5. Sau tuổi 50, hãy sống hòa bình với cái gọi là bình thường

Có thể bạn sẽ không muốn thừa nhận, bạn càng không muốn thừa nhận sự thật rằng bản thân mình là một người bình thường.

Bản thân mình ở hiện tại, có một công việc thoải mái, có bạn đời chung sống, con cái cũng trưởng thành, vậy bạn còn muốn gì hơn nữa ở cuộc sống này?

6. Sau tuổi 50, thản nhiên đối mặt với phúc và họa

Khi ta còn trẻ, công việc bấp bênh, tình cảm lúc thăng lúc trầm, hợp hợp tan tan. Bao nhiêu năm đó, nội tâm có lẽ đã sớm được "tôi rèn" mà trở nên có sức lỳ.

Điều này cũng tốt, nhất là khi đối diện với phúc, họa – những thứ có tránh cũng không thoát trong đời.

Gặp khó khăn hoạn nạn, hãy bình thản đối mặt, gặp chuyện vui vẻ hạnh phúc, cũng hãy cứ bình thản như không, như thế, cuộc sống sẽ không bị đảo lộn, sẽ nhẹ nhàng trôi qua.

Theo Trí thức trẻ

9/03/2019

Những hành vi của cha mẹ dễ khiến con trở nên bất hiếu, các bậc làm cha mẹ cần phải biết

Những hành vi của cha mẹ dễ khiến con trở nên bất hiếu, các bậc làm cha mẹ cần phải biết

Những hành vi của cha mẹ dễ khiến con trở nên bất hiếu, các bậc làm cha mẹ cần phải biết

Không một bậc cha mẹ nào muốn con cái trở thành kẻ bất hiếu, ưa bạo lực. Nhưng thực tế rất nhiều hành vi tưởng như đơn giản của cha mẹ đã vô tình gieo vào lòng con trẻ một “mầm ác”, khiến chúng trở nên khó dạy bảo hơn.

Các chuyên gia tâm lý học cho rằng, con cái bất hiếu hoá ra hoàn toàn là do cha mẹ “bồi dưỡng” mà nên. Cách giáo dục không thích đáng của cha mẹ đã để lại trong tâm con trẻ sự oán trách, ám ảnh, bình thường không dễ biểu hiện ra, chỉ khi chịu sự xung kích mới bộc phát.

Những kiểu bạo hành hay cưng chiều quá mức của cha mẹ đều sẽ dễ dàng tạo nên những hành vi sai trái cho con trẻ. Dưới đây là một số loại như vậy:



1. Thích khoác lác

Rất nhiều cha mẹ thích khoác lác về tiền bạc, quyền thế trước mặt con trẻ. Như vậy rất dễ khiến cho con cái tiếp thu một loại tư tưởng vụ lợi.

Những kiểu cha mẹ như thế không thể bồi dưỡng nên một đứa con hiếu thuận, hơn nữa còn là tiền đề tạo ra những hành vi tiêu cực cho con. Đó là nguyên nhân dẫn đến những hành vi phi đạo đức của đứa trẻ, khiến chúng lười lao động, thích gây chuyện thị phi.

2. Đánh mắng con cái

Nhiều bậc cha mẹ thường vin vào câu: “Thương cho roi cho vọt” để dạy dỗ con cái. Nhưng độ tuổi lên 5, lên 6 lại chính là thời kỳ then chốt nhất quyết định việc trưởng thành tâm lý của con trẻ.

Nếu thường xuyên bị đánh mắng, con trẻ sẽ rất dễ sinh ra ác cảm và tâm lý oán giận với cha mẹ. Sau này con trẻ cũng sẽ “lấy đạo của người trả lại cho người“, chủ động bạo hành người khác.


3. Thích bao bọc, chiều chuộng con cái

Bản tính thích ôm đồm và chiều chuộng của cha mẹ vô hình chung đã cướp đi cơ hội lao động và hiếu thuận của con trẻ, khiến tâm lý của trẻ càng lúc càng trở nên lạnh lùng, hờ hững.

Có người mọi việc lớn nhỏ trong nhà, kể cả những việc vụn vặt như: giặt tất, khăn tay, quét nhà, đổ rác… nhất loạt đều không cho trẻ đụng vào mà đều tự mình ôm đồm hết.

Như vậy, con cái sẽ cảm thấy tình thương của cha mẹ đối với mình là lẽ đương nhiên, sự cho đi và hy sinh của cha mẹ đơn giản là nghĩa vụ. Một khi cha mẹ không đáp ứng được yêu cầu của chúng, thì trong tâm của con trẻ sẽ khởi lên tâm oán trách, ích kỷ.

Có bậc cha mẹ còn thỏa mãn hết thảy mọi yêu cầu của con cái, ví như con cần bao nhiêu tiền thì cho bấy nhiêu. Nếu như trong nhà không có thì hỏi mượn của người thân bạn bè, cốt sao con mình vui vẻ, không nổi nóng, oán trách là được. Như thế thương con mà chẳng bằng hại con vậy.

Khi còn trẻ trung khỏe mạnh, cha mẹ hết lòng phục vụ con cái, dẫu là sức khỏe, hạnh phúc, niềm vui, sự nghiệp của bản thân hết thảy đều bỏ qua một bên. Hình tượng “tôi tớ” toàn tâm toàn ý phục vụ ấy vô hình chung đã bén rễ sâu vào trong tâm của đứa trẻ, dẫn đến những cái nhìn lệch lạc.

Nhưng đáng buồn là phần lớn phụ huynh đều không thể tưởng tượng được rằng, bao nhiêu vất vả gian khổ của mình sau cùng chỉ đổi lại được một đứa con bất hiếu.

4. Hay cằn nhằn

Có câu nói rằng: “Con cái thành công là nhờ tấm lòng của người mẹ. Con cái thất bại là bởi cái miệng của người mẹ“. Những lời cằn nhằn, nhiếc móc của cha mẹ dễ khiến con trẻ nảy sinh cảm xúc tiêu cực. Từ trong lòng đứa trẻ cho rằng cha mẹ không đáng được tôn trọng, lâu ngày sẽ sinh ra hành vi chống đối lại cha mẹ.

Con trẻ phần lớn đều có cách nghĩ của riêng mình, đặc biệt là ở tuổi dậy thì, khi mà thân thể và tâm lý của trẻ đều đang ở trong một giai đoạn đặc thù.

Thay đổi đặc trưng về mặt tâm lý của trẻ trong thời gian này biểu hiện ở việc tăng mạnh ý thức tự chủ, lòng tự tôn trở nên mạnh mẽ, mong muốn được tìm tòi khám phá, giao lưu học hỏi. Bởi thế nếu phải nghe những lời cằn nhằn, nhiếc móc thì lòng tự tôn ấy có thể sẽ bị đụng chạm, gây ra nhiều cảm xúc tiêu cực.


Nhiệm vụ của cha mẹ không phải là nuôi con đủ đầy, hạnh phúc, đáp ứng mọi đòi hỏi của con trẻ mà là nuôi dạy được một đứa con biết hiếu thuận. Điều đó phải được ươm mầm cho con trẻ từ khi còn rất nhỏ. Dưới đây là một số kỹ năng tâm lý học, các bậc cha mẹ có thể áp dụng ngay để dưỡng thành một đứa con ngoan:

1. Bồi dưỡng những cảm xúc đạo đức tốt đẹp cho trẻ

Bạn giúp một người già bị ngã đứng dậy, đưa đến bệnh viện và nhận được lời khen. Lúc này sẽ có một cảm giác trải nghiệm đạo đức tốt đẹp sinh ra, từ đó về sau khiến bạn không ngừng làm việc tốt.

Bồi dưỡng lòng hiếu thảo của con trẻ cũng giống như vậy. Vậy nên, cha mẹ ngày thường nên để con cái làm thêm một số việc vặt trong nhà. Hãy khen ngợi con trẻ đúng lúc, đồng thời cũng là đang bồi dưỡng trẻ.

2. Bồi dưỡng lòng thương xót với kẻ yếu

Chỉ khi con biết thương xót kẻ yếu thì mới có thể hiếu thuận với cha mẹ. Sau khi con cái lớn lên, cha mẹ sẽ dần dần gìa đi, cũng sẽ trở thành một người yếu đuối.

Đối với xã hội mà nói, người yếu là nhóm người đòi hỏi ít, nhưng lại cống hiến nhiều. Còn đối với con cái mà nói, cha mẹ cũng là thuộc dạng người đòi hỏi ít mà cống hiến nhiều.

Vậy nên, người không biết tôn trọng người yếu thế, nghèo khổ thì thường thường sẽ không hiếu thuận với cha mẹ.

3. Biết giả ốm, giả mệt đúng lúc

Giả ốm là để tạo cơ hội cho con cái chăm sóc cha mẹ, giả mệt là để tạo cơ hội cho con cái làm thêm nhiều việc nhà và thấu hiểu được nỗi vất vả của cha mẹ.

Thay vì ôm đồm làm tất cả mọi thứ, bạn cần biết “buông” đúng lúc, đúng chỗ. Ví như có thể nói những câu như: “Mẹ/bố mệt quá! Con giúp mẹ/bố nấu cơm nhé!“, hoặc giả như: “Mẹ/bố cảm thấy không khỏe lắm. Hôm nay con ăn cơm rồi tự rửa bát nhé!“.

Trẻ con vốn thích hoạt động. Sở dĩ trẻ trở nên lười biếng là bởi cha mẹ không tạo ra cơ hội lao động cho chúng. Đoán chắc rằng sau khi nghe được những lời như trên, đứa trẻ nào cũng đều hào hứng làm theo. Chúng sẽ không coi đó là lao động cưỡng bách mà là một thứ niềm vui.

Người xưa giảng: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trăm điều thiện, hiếu đứng đầu). Con cái hiếu thuận với cha mẹ là lẽ của trời đất tự nhiên, là nền tảng văn hóa, đạo đức của xã hội. Không thể nói rằng một người bất hiếu cũng là người tốt được.

Thế nhưng cha mẹ là tấm gương phản ánh vào cuộc đời con cái. Có câu: “Cha nào con nấy” là vì thế. Muốn con cái hiếu thuận, cha mẹ cũng phải làm một người tốt, thiện lương mới được.

Ngày xưa, sở dĩ Mạnh Tử có thể trở thành thánh nhân (được phong là “á thánh” chỉ sau Khổng Tử) chính bởi mẹ của ông giáo dưỡng vô cùng nghiêm khắc. Bà tên là Chương Thị, sau gọi là Mạnh Mẫu, từng chuyển nhà tới 3 lần để con trai mình có được môi trường giáo dục tốt nhất.

Một lần, thấy nhà hàng xóm giết lợn, Mạnh Tử liền hỏi mẹ người ta giết lợn để làm gì. Mạnh Mẫu lỡ miệng nói đùa: “Để cho con ăn”. Sau đó, bà liền đi mua thịt lợn về cho con ăn vì nghĩ rằng nếu mình nói dối chẳng khác nào dạy con nói dối.

Lần khác, khi Mạnh Mẫu đang dệt vải, thấy con trốn học đi về. Bà gọi Mạnh Tử đến gần rồi cầm dao chặt đứt tấm vải và mắng: “Con đi học mà bỏ học chẳng khác nào mẹ dệt vải mà chặt đứt nó vậy”. Hối hận và thấm thía lời mẹ dạy, Mạnh Tử chăm học, dần trở thành học sinh giỏi nhất lớp và bậc đại hiền triết sau này.

Bài học ấy của Mạnh Mẫu đến nay có lẽ vẫn còn là khuôn mẫu cho tất cả các bậc làm cha, làm mẹ.


Theo DKN