Showing posts with label Đọc & Suy Ngẫm. Show all posts
Showing posts with label Đọc & Suy Ngẫm. Show all posts

6/16/2018

Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân

Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân


Đời người có lúc lên lúc xuống, 3 phần dựa vào vận khí, 7 phần dựa vào năng lực bản thân

Cuộc đời con người cũng tựa như dòng nước chảy xiết, không gặp những dãy đá ngầm, đảo nhỏ ngăn trở thì khó mà tạo thành những bọt sóng mạnh mẽ, xinh đẹp.

Trên con đường của sinh mệnh, vui sướng và thống khổ, tiếng ca và nước mắt thường như bóng với hình, lại có mấy ai luôn luôn “Đường làm quan rộng mở vó ngựa mặc sức phi”, mà không gặp qua trắc trở, không gặp qua khó nạn đây? Những khó nạn gặp qua trong đời chính là những dấu ấn đẹp nhất, đáng giá nhất của sinh mệnh.

Gặp phải khổ nạn, nhận lấy bất hạnh. Có thể chỉ vì bạn tài hoa hơn người, khả năng nổi bật, nên bị tiểu nhân đố kỵ hãm hại; cũng có thể vì bạn là người ngay thẳng chính nghĩa, coi thường cái xấu nên khiến cho một số người khó chấp nhận; cũng có thể chỉ vì trời xanh trêu cợt mà thôi…

Gặp phải những trắc trở như vậy, chúng ta không nên oán trời trách người, mà hãy thử mỉm cười kể lại cho người khác về những chuyện lý thú, cảm ngộ mà chính mình gặp phải rồi vượt qua, đối mặt với cuộc sống. Hoặc khi tâm tư đang trong bối rối mờ mịt thì tự chọn cho mình một con đường riêng để đi qua, trong rối rắm tìm đường ra. Hay khi một mình hành tẩu cảm thấy cô đơn, mệt mỏi thì hãy tìm cho mình một người bạn cùng song hành, tay nắm tay cùng nhau tiến lên phía trước.


Chúng ta cần dũng cảm đón nhận những thách thức của vận mệnh, đón nhận mưa gió trên đường, tuyết sương làm bạn sẽ lĩnh hội được tư vị đặc sắc của nhân sinh

Mọi con đường đều dẫn đến La Mã, hãy vứt bỏ đi những bi quan ca thán kiểu như “muốn qua Hoàng Hà băng ngăn lối, muốn vượt Thái Hành tuyết cản chân”. Hãy rèn cho mình một ý chí hăng hái kiểu như “Mang tâm hào hứng ý mạnh vút bay lên, muốn đến trời xanh hái vầng trăng”, ra cửa ngẩng mặt ngạo nghễ nhìn trời cao cười lớn bước đi, ngược gió khinh tuyết cất tiếng ca vang mà tiến về phía trước.

Đối mặt với khó nạn, chúng ta  tốt nhất nên lựa chọn “Thà là gió thổi sóng xô, còn hơn dạo bước sân nhà nhàn tênh”, dũng cảm đón nhận những thách thức của vận mệnh, đón nhận mưa gió trên đường, tuyết sương bầu bạn sẽ lĩnh hội được ý nghĩa đặc sắc của đời người.

“Kim cương bền vĩnh cửu, lâu dài mới tạo nên”. Ánh sáng lấp lánh chói mắt kia của kim cương đâu phải là dễ có, phải trải qua hàng triệu triệu năm thời gian ở thâm sâu trong lòng đất, dưới điều kiện nhiệt độ cực nóng và áp suất cực cao, chịu qua hành trình khắc nghiệt hun đúc, gian khổ tôi luyện nên từ những mảnh than, viên đá thô sơ mà thành. Khuất Nguyên chịu mọi khổ sở đau buồn trong cảnh lưu đày mới viết nên “Ly tao”, Tư Mã Thiên chịu hàm oan mới viết nên “Sử ký”…

Chính vì gặp khó khăn, trải qua nghịch cảnh nên những nhân vật kể trên mới có thể làm nên sự nghiệp, danh tiếng trở nên sáng chói, ghi tên sử xanh, nghìn năm lưu truyền. Vì vậy, khó khăn, trắc trở như một viên đá mài, nó có thể mài dũa ý chí chúng ta trở nên sắc bén, có thể khiến cho cuộc sống tẻ nhạt chúng ta trở nên phong phú, có thể làm cho sinh mệnh tầm thường trở nên có ý nghĩa, cuộc sống càng rực rỡ sắc màu.

Bất hạnh thay, phần đông chúng ta đều vì nông nổi, hay oán đời giận người, chỉ nhìn thấy được cái trước mắt nên lòng rất khó hiểu được cái đạo lý này.

Quả thực, chúng ta cũng khó mà tránh được cảnh “núi cùng nước tận ngỡ hết đường” cho đến buồn bã cô đơn “Tựa lan can vỗ nhịp, không người thấu hiểu, lên lầu nhìn xa xa”.

Trên sân khấu cuộc đời, những vở bi kịch so với hài kịch lại có giá trị hơn hẳn, cũng là vì không có mấy ai nguyện ý làm nhân vật trong đó, chỉ phải kiên cường trụ vững, chính là thành công, cho dù ra sao nhân sinh cảm thụ đều là đáng giá chúng ta quý trọng.

Cuộc sống quá mệt mỏi, là bởi vì chúng ta cố sức đi truy cầu danh lợi; đau khổ vì yêu, là do chúng ta để ý cuộc sống, say mê không đổi. Không cần nhiều lời, có được bản lĩnh đều là vì đã trải qua năm tháng, có được tầm nhìn xa rộng đều là nhờ bay lượn trên cao. Hiểu được được mất đều là vì chân thực hiển hiện, có được rực rỡ đều là do sinh mệnh lắng đọng.


Không trải qua mưa gió, làm sao thấy được cầu vồng rực rỡ, không ai là có thể tùy tùy tiện tiện thành công

Mất đi ý chí, bất cần cuộc đời, không chỉ đánh mất cuộc sống, mà còn đánh mất chính mình, bi kịch thực sự của đời người chính là gặp khó nạn liền mất ý chí, tinh thần sa sút.

Bị đá đè măng sẽ mọc nghiêng, sống trên vách đá bông hoa sẽ mọc ngược. Không chỉ riêng giới tự nhiên sống phải như vậy, ngay cả vũ trụ cũng là từ sức nóng cực lớn cùng áp suất cực cao mà hình thành nên. Vì thế, chim nhạn tìm mùa xuân sẽ không bay vào ngày đông giá rét; hoa hồng chứa nụ chờ khoe sắc hẳn nên biết trân quý ngày ấm áp.

Nhân sinh cũng giống như con sóng trên biển rộng, có khi lên cao có khi lại rơi xuống thấp, ba phần nhờ vào vận khí, bảy phần dựa vào năng lực của bản thân cố gắng thực hiện, cùng hợp lại mới có thể thành công.

Không trải qua mưa gió, thì làm sao thấy được cầu vồng, không có ai là tùy tùy tiện tiện mà thành công. Bạn ơi, chúng ta hãy xem khó nạn như một loại tài sản đáng giá, ở trên hành trình của cuộc đời, chúng ta hãy ca vang “giữa lấp lánh sao trời, hỏi ai mới thực là anh hùng, người bình thường đem đến cho ta nhiều cảm động”…

Dùng tiếng ca để quên đi hết thảy khổ đau, nắm chắc mỗi một phút giây của sinh mệnh, hãy dốc sức hoàn thành giấc mộng trong lòng, để cho đường đời của ta từ đây trở nên khác biệt.




Theo Daikynguyenvn

6/14/2018

8 quy tắc làm người kinh điển, người thông minh nhất định phải thấu hiểu

8 quy tắc làm người kinh điển, người thông minh nhất định phải thấu hiểu


8 quy tắc làm người kinh điển, người thông minh nhất định phải thấu hiểu

“Kinh Dịch” có nội dung đề cập đến nhiều lĩnh vực như thiên văn, địa lý, quân sự, triết học, chính trị, cuộc sống, văn học, nghệ thuật, khoa học, nhân mệnh... Mỗi một lĩnh vực nội dung đều mang nội hàm rộng lớn, ẩn tàng triết lý sâu xa đáng để chúng ta nghiên cứu và vận dụng vào cuộc sống, ứng xử trong giao tiếp xã hội ngày nay.

“Kinh Dịch” chính là ba cuốn: “Liên Sơn”, “Quy Tàng”, “Chu Dịch”. Trong đó hai cuốn “Liên Sơn”, “Quy Tàng” đã thất truyền, chỉ còn lưu lại cuốn “Chu Dịch” còn lưu truyền cho đến nay. Hiện nay cái được gọi là “Kinh Dịch” chính là “Chu Dịch”.

Về bản chất, “Kinh Dịch” là một quyển sách diễn thuật về sự dịch chuyển, biến hóa, xưa nay được xem như cuốn sách “chiêm bói”. Nhưng về sau, con người đã học tập được nhiều triết lý trong đó, vận dụng vào cuộc sống và dần phát triển thêm lên bởi các triết học gia Trung Hoa. Chính vì vậy, “Kinh Dịch” trở thành bộ sách triết học uyên thâm, được coi là tinh hoa của cổ học Trung Hoa, là cuốn kinh sách đứng đầu trong những cuốn kinh sách nổi tiếng cả của Đạo gia và Nho gia. 

“Chiêm bói” chính là dự đoán những sự việc, hình thái phát triển chưa diễn ra, mà “Kinh Dịch” chính là tổng kết những quy luật cùng lý luận cho việc dự đoán này. “Kinh Dịch” có nội dung đề cập đến nhiều lĩnh vực như thiên văn, địa lý, quân sự, triết học, chính trị, cuộc sống, văn học, nghệ thuật, khoa học, nhân mệnh, v.v. Mỗi một lĩnh vực nội dung đều mang nội hàm rộng lớn, ẩn tàng triết lý sâu xa đáng để chúng ta nghiên cứu và vận dụng vào cuộc sống, ứng xử trong giao tiếp xã hội ngày nay.

Sau đây là 8 quy luật trong “Kinh Dịch” mà chúng ta có thể vận dụng:

1. Biết người gian trá, không nên tức giận chỉ trích

Khi phát hiện người khác gian trá thì không nên lập tức giận dữ chỉ trích, tố cáo họ. Trong cuộc sống hàng ngày, có nhiều khi gặp phải người gian trá là chuyện thông thường, nếu như chúng ta liền tức giận, lập tức chỉ trích họ, tố cáo hành vi gian trá đó của họ, thì sớm muộn gì những người đó cũng sẽ dùng các phương thức gian trá đó lên thân chúng ta.


Khi gặp trường hợp này, chúng ta nên dùng lời nói uyển chuyển, nhẹ nhàng nhắc nhở, khuyên can họ. Rất nhiều người cứ trực tiếp vạch trần sự gian trá của người khác, làm như vậy không những sẽ không có tác dụng, mà còn có thể rước nhiều phiền toái không đáng có về cho bản thân mình.

2. Bị người xúc phạm, không thể hiện ra cảm xúc

Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đích gì, tâm thái gì, chúng ta phải ghi nhớ một điều rằng: không cần biểu hiện ra. Bởi vì một khi chúng ta thể hiện ra phản ứng sẽ dễ dàng khiến cho mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn, đồng thời còn quan hệ đến vấn đề tu dưỡng của bản thân mình. Một người có tu dưỡng, có nhân cách cao thượng thì luôn có một tâm thái bình tĩnh và an hòa.

3. Thấy sai lầm của người, không nên bêu ra

Ý là khi thấy được sai lầm của người khác thì không nên ầm ĩ bêu ra cho ai ai cũng biết. Thấy được sai lầm của người khác điều nên làm là phân tích cho họ biết đúng sai, khuyên họ sửa chữa lại những sai sót của mình, mà không nên đem việc này nói rộng ra cho mọi người, làm như vậy sẽ khiến người khác thực khó chịu, đôi khi vì vậy mà sinh oán hận. Kỳ thực, đứng trước mỗi việc, mỗi sự kiện đều biết suy nghĩ cho người khác, thì đó là nền tảng vững chắc để có thể xây dựng được các mối quan hệ thân thiết, tốt đẹp.

4. Giúp đỡ người khác không nên nhớ

Giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn không cần phải ghi nhớ cái sự đã giúp đỡ của mình. Bởi vì giúp đỡ người khác, kỳ thực cũng là giúp mình đề cao phẩm chất của mình, hành động giúp đỡ đó có thể giúp chúng ta bồi dưỡng thêm sự thiện lương, nhân ái trong tâm hồn. Chính vì vậy, có thể nói giúp người đồng thời cũng là giúp mình, chứ không hẳn đơn thuần là vì người khác.


5. Nhận giúp đỡ của người khác phải ghi nhớ trong lòng

Ngược lại, nếu người khác giúp đỡ chúng ta thì nhất định phải ghi nhớ ở trong lòng, hơn nữa không chỉ biết cảm kích mà cần phải hóa thành hành động để đáp đền. Tục ngữ xưa có câu: “Thụ nhân điểm thủy chi ân, đương dũng tuyền dĩ báo”, nghĩa là: Nhận ơn chỉ bằng giọt nước, đáp đền bằng cả dòng suối. Đó chính là đạo lý làm người nên có.

6. Cầu người giúp không bằng tự mình tìm học

Xin người giúp đỡ không bằng xin học người khác những kỹ năng cho cuộc sống. Trong cuộc sống không có ai sẽ đi giúp đỡ chúng ta suốt đời được, cũng không thể cả đời đều dựa vào người khác, cuộc sống của mình chỉ có thể dựa vào năng lực của chính mình, đây là đạo lý bất di bất dịch từ xưa đến nay.

7. Biết khả năng của người, trao đúng việc

Tục ngữ có nói: “Tri nhân thiện dụng”  biết người để mà sử dụng cho tốt. Hiểu biết sở trường, khả năng của người để đặt người đó đúng vị trí, đúng công việc mới có thể làm cho họ phát huy hết năng lực vào công việc, từ đó thu được kết quả tốt. Đây không chỉ là một cách để nhận thức người, mà còn là biểu hiện sự tín nhiệm người khác cùng năng lực quyết đoán của mình.


8. Người giỏi mưu lược, nên có lòng khoan dung rộng lớn

Người giỏi mưu lược đầu tiên phải hiểu biết và giỏi xử lý các mối giao tiếp, quan hệ giữa người với người, sau đó mới định ra các kế hoạch cụ thể. Cổ nhân đã đúc kết “Thiên địa nhân hòa”, bởi vì đi thực hiện sự việc là con người, đương nhiên trước khi mưu sự cần cầu nhân tài mới là hành động khôn khéo, mà người có thể làm thành đại sự thông thường đều là những người có lòng độ lượng rộng lớn.

Trên thực tế, người muốn làm nên đại sự không chỉ cần có trí tuệ phi phàm mà còn phải có phẩm chất ưu tú, nói thì nghe rất dễ dàng nhưng thực hiện lại không dễ chút nào. Tuy nhiên, năng lực mỗi người là có hạn, đôi khi làm một người năng lực bình thường cũng không tệ, dù sao không phải ai ai cũng có thể trở thành một nhân vật vĩ đại.

Một người thành công, thường là người có một vài tư chất đặc biệt xuất sắc, bất kể là về thể lực hay tính cách, đó đều là yếu tố thiết yếu. Một người nếu không có năng lực, tính cách lại kém, thì sẽ không có ai nguyện ý cộng tác với người này. Mà muốn chỉ dựa vào năng lực của mình để thành công là phi thường khó khăn, cần phải có phẩm chất. Cho nên phẩm cách ưu tú sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ thành công của một người, có thể xem là một yếu tố trọng yếu cần có để thành công.






Theo Bldaily.com
Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…

Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…


Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau…

Sống trên đời, mỗi người đều có một hoàn cảnh, một số phận khác nhau nên tính cách và suy nghĩ cũng chẳng mấy khi tương đồng. Vậy mà, nhiều khi ta lại cho rằng mình đúng, mình hơn người, để rồi chỉ trích, buông lời chê bai, phán xét những người xung quanh ta.

Đừng chỉ nhìn vào lỗi sai

Trong giờ học, một giáo viên viết lên bảng:


Sau khi viết xong, quay xuống nhìn học trò, tất cả đều cười khúc khích vì cô giáo viết sai bảng cửu chương, những phép tính tưởng chừng mọi giáo viên phải nằm lòng rồi mới phải, đã thế lại còn viết sai ngay dòng đầu tiên. Trước những tràng cười khoái trá của học sinh, cô giáo ôn tồn đáp:

“Cô đã cố ý viết sai hàng đầu tiên, vì cô muốn các em học một điều còn quan trọng hơn môn toán – đó là một thực tế phũ phàng và đau lòng đang diễn ra trong thế giới của chúng ta. Các em có thể thấy rằng cô viết đúng 9 lần, nhưng chẳng có ai khen ngợi cô về điều đó cả, tất cả đều chỉ nhìn vào lỗi sai duy nhất của cô mà thôi”.

Thực vậy, trong xã hội ngày nay, con người thường thích chỉ trích sai lầm của người khác hơn là nói những lời tán dương, khen ngợi. Có thể điều đó sẽ giúp họ cảm thấy mình giỏi hơn người khác, mình ở vị trí cao trong xã hội và cảm thấy tự tin hơn ở bản thân. Thế nhưng, theo thời gian lâu dần, những suy nghĩ ấy trở nên ăn sâu vào tiềm thức, khiến chúng ta ngày càng trở nên ích kỷ, hẹp hòi. Và chẳng bao lâu nữa, những người yêu thương cũng lặng lẽ rời xa, bởi khi phán xét người khác, ta đâu còn thời gian và trái tim để yêu thương ai được nữa.


Khi phán xét người khác, ta đâu còn thời gian và trái tim để yêu thương ai được nữa


Xin hãy nhớ rằng: Chúng ta là con người, và sai lầm sẽ chẳng bao giờ bỏ qua bất kỳ ai trong chúng ta. Nhưng mà, chẳng phải nhờ nó mà chúng ta mới trưởng thành như hiện tại sao? Vậy thì có lý do gì để chúng ta ghét bỏ những sai lầm, chỉ trích những người từng phạm sai lầm và oán trách bản thân khi mắc sai lầm?  Khi đối mặt với mọi chuyện ở đời bằng ánh mắt khoan dung, bạn sẽ không tùy tiện tức giận, bạn sẽ biết cách nhẫn nhịn, và dần dần sẽ có một trái tim trưởng thành, vị tha.

Đừng vội vàng phán xét

Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay trang phục để vào phòng mổ.

Cha của bệnh nhân đã không kiềm chế được bực tức mà trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy chứ? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người vô trách nhiệm!”.

Bác sĩ nhẹ nhàng cười nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không trực ở bệnh viện, khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút!”.

“Bình tĩnh? Nếu như người nằm trong phòng phẫu thuật là con trai của ông thì ông có thể bình tĩnh được không? Nếu như hiện tại con trai của ông chết rồi thì ông sẽ như thế nào đây?”, cha của bệnh nhân phẫn nộ nói.

Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Tôi sẽ đọc thầm Kinh thánh. Hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông đi!”.

Cha của bệnh nhân lại tức giận nói: “Chỉ có người thờ ơ với sự sống chết của người khác mới có thể nói được những lời như vậy!”.


Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi!”.

Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi y tá”.

Cha của nam bệnh nhân giận dữ bất bình nói với y tá: “Ông ta thật ngạo mạn! Ngay cả việc tôi muốn hỏi tình huống của con trai mình có mấy phút đồng hồ mà cũng không được!”.

Nữ y tá rớt nước mắt nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông là bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ đã cứu sống được con trai của ông rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để chôn cất cho con trai mình…”.


Nếu có thể thấu hiểu được người khác thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.


Vậy đấy, nếu chỉ nhìn bề mặt, chúng ta chẳng thể nào hiểu được hoàn cảnh của người khác, rằng họ đang trải qua biến cố gì, đang khó khăn ra sao. Người xưa vẫn thường nói: Có từng chịu đựng khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Có từng đi con đường gập ghềnh nhấp nhô mới biết thương người khác phải trải qua như vậy. Nếu luôn thấu hiểu người khác được như vậy thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.

"Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau."



Theo: Daikynguyenvn

6/12/2018

Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ

Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ


Tôn trọng người khác là một loại mỹ đức, cũng là thể hiện của trí tuệ

Sống ở đời nên học cách tôn trọng người khác, bởi đó là một loại mỹ đức, cũng là yêu cầu tối thiểu để làm người. Tôn trọng người khác kỳ thực là tôn trọng chính bản thân mình.

Mạnh Tử nói: “Thương người thì người thương lại mình, kính người thì người kính lại mình”. Câu nói ấy nhấn mạnh tầm quan trọng của tôn trọng người khác. Một người khi kết giao với người khác, nếu như có thể hiểu về họ, tôn trọng họ, vậy thì người đó cũng sẽ được người khác hiểu về mình và tôn trọng lại mình gấp trăm lần.

Người thông minh, ưu tú thì đối với bất kể ai cũng sẽ tôn trọng. Tôn trọng cấp dưới chính là một loại mỹ đức, tôn trọng khách hàng chính là một loại ý thức, tôn trọng đối thủ là một loại độ lượng, tôn trọng tất cả mọi người là một loại giáo dưỡng.

Tất cả mọi người đều khó có thể là người hoàn hảo, cho nên chúng ta không có lý do gì để dùng ánh mắt “ở trên cao” để đi xét nét người khác, cũng không có tư cách để dùng vẻ mặt “xem thường” để đi làm tổn thương người khác.

Nếu chính bản thân mình, ở một phương diện nào đó kém hơn người khác thì cũng không cần dùng “tự ti”“ghen ghét đố kỵ” để đối đãi với người. Chỉ có học được tôn trọng người khác mới có thể giành được sự tôn trọng từ họ đối với mình. Cho nên, tôn trọng người khác, kỳ thực chính là tôn trọng bản thân mình.


Ngày nọ, một ông lão ăn mày quần áo rách tả tơi, đầu tóc bù xù, trên người bốc ra một mùi hôi khó chịu đứng trước một cửa tiệm bánh ngọt náo nhiệt. Những vị khách mua hàng đứng bên cạnh đều bịt mũi, nhíu mày, tỏ rõ thái độ ghét bỏ và khó chịu với ông ấy.

Nhân viên bán hàng quát to: “Đi ngay! Đi ngay đi!”

Người ăn mày lập cập lấy ra mấy đồng tiền lẻ bẩn thỉu và nói: “Tôi đến mua bánh ngọt! Loại nào là nhỏ nhất?”.

Ông lão chủ tiệm bánh ngọt đi đến, niềm nở lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ và đẹp đẽ từ trong tủ kính đưa cho người ăn mày, rồi cúi người thật sâu xuống, nói: “Cảm ơn quý khách đã mua hàng! Hoan nghênh lần sau lại tới!”.

Người ăn mày vẻ mặt thất kinh rời khỏi cửa tiệm, dường như anh ta chưa từng được đối xử tôn trọng đến như vậy ở trong đời…

Cháu trai người chủ tiệm bánh thấy lạ liền hỏi: “Ông nội! Sao ông lại niềm nở với người ăn mày bẩn thỉu đó như vậy ạ?”.

Chủ tiệm bánh giải thích: “Mặc dù đó là một người ăn mày nhưng cũng là khách hàng. Ông ấy vì để ăn được bánh ngọt của chúng ta đã không tiếc tiêu những đồng tiền khó khăn lắm mới kiếm được. Thực sự là rất khó có được! Nếu ông không tự tay phục vụ ông ấy thì sao có thể xứng đáng với phần ưu ái của ông ấy giành cho chúng ta đây?”.

Cháu trai lại hỏi: “Đã vậy thì sao ông lại còn thu tiền của ông ấy ạ?”.

Người chủ tiệm bánh nói: “Ông ấy hôm nay đến đây là khách chứ không phải là đến ăn xin đâu cháu ạ! Đương nhiên, chúng ta phải tôn trọng ông ấy chứ! Nếu như ông không thu tiền của ông ấy, thì chẳng phải đã vũ nhục ông ấy rồi sao?.

Nhất định phải nhớ kỹ, phải tôn trọng mỗi một khách hàng của chúng ta, cho dù đó là một người ăn mày. Bởi vì hết thảy những thứ chúng ta có đều là do khách hàng cấp cho”.


Cậu bé nghe xong có phần hiểu nên gật gật đầu.

Ông chủ tiệm bánh này chính là ông nội của nhà kinh doanh, tỷ phú Nhật Bản – Yoshiaki Tsutsumi. Tỷ phú Tsutsumi từng nói: “Năm đó, mỗi cử động của ông nội đối với người ăn mày đó đều khắc sâu vào trong tâm trí của tôi”. Về sau, Tsutsumi đã kể lại rất nhiều lần câu chuyện này cho nhân viên của mình nghe để họ học tập cách tôn trọng khách hàng.

Có thể nói, “tôn trọng” người khác cũng không phải là sự lễ phép xã giao mà nó đến từ sự hiểu, thông cảm và kính trọng người khác được ẩn sâu ở trong tâm hồn mỗi người. Tôn trọng ấy không có hàm chứa bất cứ sắc thái lợi ích nào, cũng không bị ảnh hưởng bởi thân phận hay địa vị, đó mới là nét đẹp thuần túy nhất, chất phác nhất và cũng là sự báo đáp đáng giá nhất.

Có câu nói: “Lòng rộng một thước, con đường sẽ rộng một trượng”, hãy mở rộng tấm lòng đối xử tốt với người khác! Bất luận đó là người bạn yêu mến hay chán ghét, bất luận là bạn bè hay kẻ thù, đều phải tôn trọng họ. Đây chính là một loại dũng khí, cũng là một loại trí tuệ.




Theo Daikynguyenvn

6/11/2018

6/06/2018

10 quý nhân đã gặp thì đừng bao giờ để mất trong cuộc đời

10 quý nhân đã gặp thì đừng bao giờ để mất trong cuộc đời


10 quý nhân đã gặp thì đừng bao giờ để mất trong cuộc đời

Có rất nhiều kinh nghiệm của người xưa để lại cho con cháu vẫn luôn hữu ích và đúng đắn cho đến tận bây giờ. Và một trong số đó là cách chọn người thân cận để đem lại cho cuộc sống của chúng ta những điều tốt đẹp nhất.

17 câu nói đáng giá ngàn vàng giúp bạn bình an, tự tại, mỗi lời đều thấm thía tâm can

17 câu nói đáng giá ngàn vàng giúp bạn bình an, tự tại, mỗi lời đều thấm thía tâm can


17 câu nói đáng giá ngàn vàng giúp bạn bình an, tự tại, mỗi lời đều thấm thía tâm can

Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt. Khi cuộc đời cho bạn cả trăm lý do để khóc, hãy cho đời thấy bạn có cả ngàn lý do để cười.